NGỌN GIÓ ĐÔNG NĂM ẤY THỔI

8 năm rồi,Tôi còn nhớ rõ năm ấy khi mùa đông chuẩn bị ập tới là lúc những cơn gió đông ồ ạt thổi về trên cái bản nhỏ xíu này, tiếng gà kêu chó sủa inh ỏi khắp cả bản, tôi và mẹ sáng sớm vẫn như thường lệ bắt đầu nhóm bếp thổi lửa,khói bay nghi ngút cả một vùng xóm nhỏ. Tôi lặng lẽ bắc ấm nước trà lên đun cho bố rồi ra sân lấy củi với mẹ, mùa lạnh đến rồi nên tay chân run lẩy bẩy mặc dù đã mặc mấy lớp áo đã chắp vá đủ chỗ nhưng so ra vẫn tốt hơn nhiều so với những đứa trẻ khác trong vùng nghĩ xong tôi lại thoáng nhìn sang nhà chú Thọ cách nhà tôi chỉ một cái bờ rào

Năm ấy là năm 2012, có lẽ đó là khoảng thời gian đầy đau thương đầy mất mát mà có lẽ không một ai muốn nhắc lại vào cái thời điểm làm ăn đói kém như lúc đó thì nó lại càng là chấn động lớn.
Chú Thọ năm nay đã 42 tuổi gia đình thuộc hộ rất nghèo do nhà đông con cô vợ lại hay cờ bạc nợ nần, mọi thứ trong nhà đều một tay chú gánh vác hết, trách nhiệm nặng nề là thế song chú vẫn miệt mài bươn chải vì cái gia đình nhỏ ấy mọi người thường khen chú là người đàn ông mẫu mực của gia đình là người đàn ông và một người cha có trách nhiệm nên gia đình dù nghèo nhưng cũng khá vui vẻ, bọn trẻ tuy lúc đói lúc no nhưng lúc nào cũng cười đùa vui vẻ

Nhưng mọi sự như chấm dứt hoàn toàn khi cô vợ sinh đứa con thứ 5 khi mọi người đang vui vẻ chuẩn bị đón thêm thành viên mới trong gia đình thì bất ngờ cô vợ bặt vô âm tín mang theo đứa con còn đỏ hỏn đi bán rồi mất hút không ai biết cô ấy đi đâu
Trong cái ngôi nhà vỏn vẹn 20m2 ấy nay chỉ toàn sự đau buồn ánh mắt ủ rũ vật vờ do nhiều đêm không ngủ vừa thương con vừa xót vợ nhưng cũng hận người đàn bà đó sao ăn ở quá bạc với chú như vậy, ngày tháng trôi đi chú không thiết làm ăn gì nữa chỉ lo rượu chè sớm tối, con cái bỏ bê bữa ăn ,bữa mất đói khát cũng kệ rách rưới cũng chẳng ai lo, hàng xóm xung quanh ai trông cũng tội cho lũ nhỏ chúng còn quá bé để hứng chịu những điều này từ chính cha mẹ chúng rồi sau này tương lai chúng sẽ đi về đâu khi mà cái ăn hằng ngày cũng phải nơm nớp lo sợ chúng chỉ dựa vào nhau để sống qua ngày còn người cha yêu quý của chúng nay đã trở thành con người khác luôn chìm ngập trong những cơn say và buông lời chửi bới, than thân trách phận ngày này qua tháng nọ

Trước tình cảnh đó của gia đình bà con lối xóm không nỡ nhìn các cháu nhỏ lâm vào cảnh cùng cực như vậy nên bên đoàn xã đã tạo điều kiện giúp gia đình vượt qua khó khăn hiện tại bằng nhiều cách khác nhau như cấp sổ hộ nghèo, trao tặng các suất tiền tình thương từ các ban hoạt động tình nguyện trong và ngoài vùng, khích lệ tinh thần học hành cho các bé bằng việc tặng học bổng, giảm học phí, dạy phụ đạo miễn phí, nhà Tôi nằm ngay cạnh nên cũng góp chút công sức chăm lo thêm cho các bé tạo động lực và vực dậy tinh thần bằng việc lắp thêm đèn sang nhà rồi thì có rau cháo gì cũng mang cho để giúp gia đình vượt qua mùa khó khăn năm đó nhưng về bản thân chú Thọ thì vẫn không có gì thay đổi vẫn chứng nào tật nấy con ma men trong người giường như lấn át hết cả lí trí chú không ngừng uống uống và uống, uống cho đến lúc say mà mềm rồi lại chửi, cả ngày cứ như vậy, bầy con thơ của chú vì kiếm ăn nên cũng bươn chải đến nỗi hao gầy thân xác rồi, nhìn chúng so với những đứa trẻ khác mà lòng tôi lại thấy xót thương thay

Tôi quyết định đánh thức bản năng tiềm tàng của một người cha xưa kia trong con người chú bằng cách hội ý với các con chú để chính các con là người đưa cha mình trở về là cha của chúng, các em cũng như hiểu được lòng tôi và hiểu cha chúng muốn gì cần gì và cái mà chúng cần hơn bao giờ hết vẫn là tình thương của người cha dành cho con là vô bờ bến. không một ai có thể phủ nhận quan hệ cha con và tình huyết thống cả chỉ là hiện tại họ đang u mê trong cái bẫy của chính họ mà thôi. Tuy là mất 1 thời gian rất lâu nhưng cuối cùng cũng đã có kết quả

Chú nói rằng: “Vì con, nên tôi muốn sống lương thiện 1 lần nữa, sau tất cả tôi đã sai quá nhiều rồi…”
Sau 8 năm kể từ cái mùa đông năm ấy nay chú đã trở thành người ông cúa các cháu nhỏ nụ cười lại nở rộ trên môi của người đàn ông khắc khổ đi qua giông bão nay đã hạnh phúc viên mãn với con cháu đầy đàn

Cho đến bây giờ kí ức đó trong tôi vẫn không thể quên được. Đúng là chỉ cần có tình thương thì con người sẽ mạnh mẽ hơn tất cả! Tình thân sẽ mãi mãi không thể thay đổi và nó luôn thiêng liêng và cao cả hơn bất cứ thứ gì

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM