Chương 1 : Tận thế báo thù Đây là một nhà xưởng hoang tàn. Tại thời tận thế này, ở bất kể đâu bạn hoàn toàn có thể phát hiện vết máu đỏ sẫm, huyết nhục và xác zombie chưa giải quyết và xử lý hết. Một nhóm người bị tên zombie cấp bảy truy đuổi, trốn tạm vào đây, vô tình họ bị vây hãm bốn phía. ” Lâu Điện, mày biết mày đang làm gì không ? ” Giọng nam run run quát lên, chẳng qua vì quá mức sợ hãi, làm người ta cảm thấy miệng cọp gan thỏ, không có chút uy hiếp nào, cũng bớt mấy phần tự tin, phô trương và kiêu ngạo thông thường hay có, nghe qua vô vọng tựa như người thường trong tận thế này, họ không hề có năng lượng, chết lặng và ngập tràn vô vọng. Một nam một nữ tựa sát sống lưng vào nhau, dán sát vào vách tường đổ nát, vô cùng sợ hãi nhìn người đàn ông mặc áo choàng đen đứng cách đó không xa. Trong ráng chiều tà vàng rực, mặt mũi chàng trai thật sạch tạo cho người ta một cảm xúc gần như thần thánh, không tỳ vết. Khuôn mặt tuấn tú trắng nõn, dáng người cao gầy, mỉm cười trong ánh tà dương lộ ra vẻ quyến rũ, đằng sau là toàn cảnh hoang tàn sa sút, vì anh mạ lên một quầng sáng, như kỳ vọng trong tận thế hắc ám, hoặc như ánh sáng cuối đường hầm vô vọng. Thế nhưng, lúc này trong tay anh đang cầm một thanh kiếm nhỏ máu, can đảm và mạnh mẽ lôi người ta về hiện thực. Đây là một kẻ giết người đẫm máu, anh dùng thanh kiếm này tàn tệ hành hạ từng người từng người sát cánh đến chết. ” Lâu Điện ! ” Thần sắc Phong Thiểu Hoàng có chút vô vọng, trong vô vọng còn có không cam lòng, giọng căm hận nói : ” Cho dù mày muốn giết chúng tao, cũng phải đưa ra nguyên do giết người chứ ! ” Hắn ta không hiểu, rõ ràng mười lăm phút trước, bọn họ còn sát cánh cùng nhau chật vật đối phó với con zombie cấp bảy kia. Ngay sau đó, đồng đội hoàn toàn có thể yên tâm dựa vào từng người một không hiểu sao rơi vào bầy zombie, bị zombie tươi sống cắn chết. Thẳng đến vừa nãy, kẻ này giơ kiếm chém về phía đồng đội, hắn ta mới hiểu, hóa ra người phong cách thiết kế trận giết chóc này chính là y. Có lẽ mở màn từ nửa năm trước, y đã lên kế hoạch giết chóc, y muốn làm cho tổng thể bọn họ chết trong miệng zombie, người sống sờ sờ bị zombie cắn nuốt mà chết. Tuy hắn ta chưa từng trải qua cảm xúc này, nhưng hoàn toàn có thể từ tiếng kêu gào thảm thiết kề cận lúc tử trận mà cảm nhận được sự đau đớn đó. Những người già cơ trí nhìn thấu cuộc sống đã nói, người bị zombie – loại sinh vật tà ác cắn nuốt mà chết, linh hồn không hề cứu rỗi. Tuy rằng trong lòng trào phúng cách nói này, nhưng rất nhiều người đến lúc vô vọng nhất theo bản năng vẫn tình nguyện tự sát, để không phải thưởng thức đau đớn bị zombie phanh thây cắn nuốt. Nhưng tên này lại tàn khốc ngăn cản bọn họ tự sát, mắt lạnh xem bọn họ bị zombie cắn nuốt. Hắn ta rất hận ! Nếu không phải tại người này, đoàn đội hắn khó khăn vất vả kiến thiết xây dựng, những người bạn bè của hắn, giấc mộng của hắn sẽ không bị hủy hoại ở đây. Chàng trai hơi nghiêng đầu, có vẻ như bị ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt gây đau đớn. Sau tận thế, hiếm khi có hoàng hôn êm ả dịu dàng và mỹ lệ như vậy, cũng rất ít người còn chú ý quan tâm đến hoàng hôn có đẹp hay không, đời sống tận thế quyết liệt làm cho con người chỉ có một ý niệm : Sống sót ! Cho nên, thực ra ngay cả em cũng đống ý tôi giết bọn họ báo thù cho em, phải không ? Trên khuôn mặt tuấn tú, trắng nõn của chàng trai nhiễm ý cười nhàn nhạt, ôn hòa khiến người ta sợ hãi, giọng nói thật sạch dịu dàng êm ả vang lên : ” Lý do giết chúng mày, không phải chúng mày đã sớm biết sao ? ” Tần Linh nhìn dung nhan được phủ ánh chiều tà kia, trong mắt phủ kín sự si mê cùng với oán hận, giọng nói thật sạch thoáng như chốn cực lạc giữa mạt thế dơ bẩn khiến ả mê hồn, không hề quay đầu. Nhưng đối lập với đôi mắt hung tàn lạnh như băng, ả không nhịn được cười ngặt ngẽo, cười rơi nước mắt. Khuôn mặt cô gái xinh đẹp đầm đìa nước mắt, lại dùng giọng điệu ác độc nhất : ” Lâu Điện, anh báo thù cho ả ta phải không ? A, không phải anh muốn biết cô ả chết thế nào sao ? Em nói cho anh biết nhé, là bọn em trộm vòng cổ và tóc của anh lừa cô ả, nói anh bị zombie cắn, chẳng mấy chốc sẽ chết. Ả ngốc kia bị lừa ra khỏi địa thế căn cứ, sau đó bị bọn em đẩy vào giữa bầy zombie, bị zombie cắn chết … Ha ha ha, đến tận lúc chết, cô ả vẫn tưởng rằng anh đã chết, muốn đi tìm anh đấy … ” m thanh đứt quãng, thanh kiếm xuyên qua vai ả, làm ả đau đến mức không nói nên lời. Chàng trai áo đen chậm rãi rút kiếm, con dao nhỏ cắt vào thịt đau tận tâm can. Anh cầm kiếm nhuốm máu chống trên cằm ả, mũi kiếm nhỏ một đường máu từ cằm chảy xuống, ôn ôn hòa hòa nói : ” Yên tâm, tao không giết chúng mày, chỉ để chúng mày nếm thử mùi vị bị zombie cắn chết, thật công minh không phải sao ? ” ” Lâu Điện, mày không hề … Cha tao là người của sở nghiên cứu và điều tra — — ” Sắc mặt Phong Thiểu Hoàng trắng bệch, tuy oán hận y phong cách thiết kế tổng thể những thứ này, nhưng mạng sống của bản thân mới là quan trọng nhất, hắn hấp tấp vội vàng nói : ” Hơn nữa Lâu Linh chết không tương quan đến tao, là bọn họ tự chủ trương ! Đúng, chính là như vậy ! Tần Linh thích mày nên cô ta ghen tị với Lâu Linh, lập kế hoạch giết chết Lâu Linh. Nhiệm vụ lúc trước mày nhận cũng là cô ta vận dụng quan hệ bắt ép, mục tiêu để mày rời khỏi địa thế căn cứ, sau đó giết Lâu Linh … ” ” Câm miệng ! ” Giọng Tần Linh hơi khàn khàn, giọng lãnh đạm nói : ” Đó là do anh gợi ý, nếu không phải Lâu Linh phủ nhận lên giường anh, không biết điều, anh sẽ ngầm đồng ý chấp thuận chuyện này chắc ? Ha ha, chỉ là không ngờ anh ấy mặc kệ mạng sống để báo thù cho cô ả. Lâu Điện, em tình nguyện chết trong tay anh — — ách … ” Chưa dứt lời, thân thể ả lao về phía trước, đáng tiếc vận tốc kiếm tịch thu cực nhanh làm ả trực tiếp bổ nhào xuống đất. Dường như chàng trai đang chiêm ngưỡng và thưởng thức hình dáng chật vật của bọn họ, rõ ràng nụ cười trên mặt hờ hững, trong mắt lại như một loại chất vô cơ lạnh lẽo và tàn tệ. ” Tao nói rồi sẽ không giết chúng mày, chỉ để chúng mày cũng nếm thử cảm xúc bị zombie cắn chết. ” Khi hai người kia hoảng sợ cuống cuồng chạy trốn, anh bước lên phía trước, kiếm thuận tiện đâm thủng gân tay gân chân của bọn chúng, cắt đứt dự tính chạy trốn của chúng. Mùi máu tươi ngập tràn trong không khí, ngày càng bay xa. Lúc lá chắn niềm tin biến mất, zombie ở gần đó ngửi được mùi máu tươi đều trở nên hưng phấn. ” KHÔNG — — đừng tới đây — — ” Chàng trai nhảy cao hơn bốn mét vọt lên đầu tường, nhìn hai người từ trên cao xuống giống như con kiến nằm sấp trên mặt đất định chạy trốn, nhưng mùi máu tươi mê hoặc bọn zombie, vận tốc chúng càng nhanh hơn, mấy chục con zombie trực tiếp nhào tới, cắn xé thân thể hai người. Tiếng kêu thảm thiết rất lâu không hết. Thẳng đến khi zombie sắp cắn nuốt xong hai người, vẻ mặt anh thản nhiên ngắm ánh tà dương phương xa, một lúc lâu sau nhảy xuống khỏi đầu tường, điểm rơi ngoài ba mét ; trước khi zombie nhào tới, người đã ở ngoài mười mấy mét. Ngay khi anh đi đến cổng chính của nhà xưởng, một chiếc xe tải quân dụng lớn và xe Jeep từ xa lao tới, dừng lại ở nơi cách nhà xưởng không xa. Sau đó, ba mươi quân nhân từ xe tải nhảy xuống, trong tay cầm súng hạt quang – thành phẩm nghiên cứu và điều tra mới nhất sau tận thế, từng hàng họng súng nhắm về phía anh. Một quân quân khôi ngô bước ra, hờ hững nhìn chàng trai đứng trước cổng nhà xưởng, nói : ” Lâu Điện, tội danh của anh đã xây dựng, mau khoanh tay chịu trói ! ” Chàng trai có vẻ như không nghe thấy, con ngươi đen như mực hờ hững liếc cô gái váy trắng và người đàn ông trung niên bước xuống từ xe Jeep, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn như nở nụ cười, giọng nói trong trẻo hỏi : ” Tôi có tội gì ? ” Ánh mắt cô gái váy trắng ảm đạm, sau đó dương dương tự đắc cầm dụng cụ theo dõi tiên tiến và phát triển nhất trên tay, nói một cách hờ hững : ” Anh làm trái với pháp lý của địa thế căn cứ, sát hại đồng đội của mình, ở đây có video và đoạn ghi âm anh giết người. Hơn nữa anh còn giết con của người đứng đầu viện nghiên cứu và điều tra là tiến sỹ Phong, ông ấy lấy cách điều chế thuốc giải độc virus TV làm điều kiện kèm theo, bắt anh về quy án, báo thù cho thiếu gia Phong. ” Mặc phục trang điều tra và nghiên cứu màu trắng, tiến sỹ Phong dùng ánh mắt thù hận nhìn anh, thanh âm khàn khàn nói : ” Mày giết con tao, mày phải chết ! Không, tử trận quá tiện lợi cho mày. Mang y về viện điều tra và nghiên cứu, nơi đó có một thí nghiệm rất thích hợp với y. ” Nói xong, trên mặt lão ta lộ ra nụ cười vặn vẹo. Chàng trai im re một lúc, sau đó khẽ bật cười, thân thể đùng một cái lui về nhà xưởng, vận tốc nhẹ nhàng nhanh như gió. Viên đạn hạt quang thuận tiện xuyên thủng cửa sắt nhưng không bắt kịp hành tung của anh. Đột nhiên, cô gái phát hiện ra điều gì đó, chú ý nhìn dụng cụ trong tay, trọn vẹn biến sắc, lớn tiếng kêu : ” Chúng ta bị lừa, mau rời khỏi nơi này ! Đây là sơ hở hắn đặc biệt quan trọng để lộ, dụ tất cả chúng ta tới ! ” Những người khác không rõ chân tướng, nhưng thấy vẻ mặt cô ta sợ hãi, ào ào lui về phía sau lên xe. Trong nhà xưởng, chàng trai đắm chìm trong nắng chiều mỉm cười, thủ thỉ : ” Quá trễ rồi, mấy người đều phải chôn cùng vì em ấy ! ” Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lấy nhà xưởng làm TT, trong khoanh vùng phạm vi mười dặm bị san bằng .
15
Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng – Vũ Thỉ Dực – Điểm:
Đang tải Player đọc truyện…
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x
(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)
Lâu Linh tắt chuông báo thức di động, đầu tóc bù xù y chang ma nữ bò ra khỏi giường.
Hôm nay là cuối tuần, không có tiết, hiếm khi được ngủ nướng cô nhớ trước khi ngủ mình không đặt báo thức. Nhưng mà… cất di động, Lâu Linh mím môi, cào cào mái tóc hỗn độn, quyết định nên rời giường thôi.
Vào nhà vệ sinh giải quyết sinh lý cần thiết, đánh răng rửa mặt xong xuôi, Lâu Linh thay bộ quần áo thể thao bình thường, buộc mái tóc dài gần đến thắt lưng thành đuôi ngựa, cầm ví tiền, mở cửa phòng đi xuống lầu.
Vừa đến đại sảnh, thấy chỗ hành lang gần cửa ra vào, người mới từ bên ngoài trở về đang đứng thay dép lê.
Người kia nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên. Một gương mặt tuấn tú giống như quý công tử bước ra từ truyện tranh, lông mày dài đậm, làn da trắng nõn, khí chất sạch sẽ, tươi cười ôn nhã, nhu hòa như gió xuân ấm áp. Tuy mặc cả bộ đen nhưng càng làm nổi bật khí chất siêu nhiên của anh, sạch sẽ không tỳ vết, làm cho Lâu Linh nhớ tới bạn thân Lâm Bảo Bảo từng nói với cô, rất nhiều nữ sinh trong trường học ngầm gọi anh là nam thần.
Mà lúc này, nam thần thay dép lê đi trong nhà, trong tay cầm đồ mua ở ngoài từ sớm, giọng nói trong trẻo dịu dàng: “Tiểu Linh dậy rồi, đến ăn điểm tâm đi.”
Lâu Linh liếc mắt quan sát anh, tròng mắt ảm đạm, cô đang định từ chối thì nghĩ đến hậu quả nó mang đến, chỉ có thể nuốt xuống, thuận theo ngồi vào bàn ăn. Thấy nam thần bận bịu chuẩn bị bữa sáng cho cô, trong lòng cô không hề có cảm giác vinh hạnh, chỉ cảm thấy sợ sởn da gà.
“Tiểu Linh sao thế, sáng sớm đã ngẩn người?”
Bàn tay thon dài dịu dàng sờ mặt cô, ngón tay như có như không lướt qua cánh môi. Thân thể Lâu Linh cứng đờ, nghiêng mặt tránh, cố gắng nở nụ cười nói: “Không có gì, anh trai, sao hôm nay anh dậy sớm thế?”
Để đề phòng anh nhích lại gần, cô vội vàng nói: “Chắc anh chưa ăn điểm tâm, cùng ăn nhé.” Nhìn thần sắc của anh, hình như lại một đêm không về, Lâu Linh cẩn thận quan sát, không phát hiện mắt anh có quầng thâm. Mặc dù không biết tại sao gần đây anh toàn đi qua đêm, nhưng anh là một người trưởng thành, cô không tiện nhiều lời, đành giả vờ không biết.
Lâu Điện liếc Lâu Linh một cái, mỉm cười ngồi vào vị trí bên cạnh cô, vai đẩy nhẹ vai cô. Khóe mắt cô giật giật, làm như không thấy.
Bữa sáng là sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh bao rất bình thường. Lâu Linh cắn bánh bao, phát hiện là của cửa hàng ở ngã tư mình thích ăn, vỏ mỏng nhân nhiều, ăn vào có một hương vị rất đặc biệt, cực kì ngon. Khi Lâu Linh không có tiết, cô rất thích tới đó gọi một lồng bánh bao ăn kèm với cháo loãng và dưa muối làm bữa sáng.
Ăn bánh bao mĩ vị, cảm giác ánh mắt nam nhân bên cạnh nóng rực và lộ liễu, Lâu Linh siết chặt chiếc đũa trong tay, cảm thấy nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ khó tiêu mất.
“Tiểu Linh ăn nhiều một chút, thân thể khỏe mạnh rất quan trọng.” Giọng nam trong trẻo ôn hòa nói.
Giọng anh vẫn ôn hòa như vậy, nhưng động tác hết sức bá đạo. Dưới ánh mắt chăm chú bám sát của anh, Lâu Linh ăn hết một lồng bánh bao, một cái bánh tiêu và một cốc sữa đậu nành, bụng no căng. Xưa nay cô chỉ ăn bảy, tám phần, người nhà đều biết thói quen của cô, nhưng một tháng qua, chẳng biết tại sao, chỉ cần cô ở nhà, người đàn ông này đột nhiên theo dõi chặt chẽ sức ăn mỗi bữa của cô, bắt cô bữa nào cũng ăn no mười phần.
Ăn sáng xong, Lâu Linh dùng giấy ăn lau miệng, nói với nam nhân bên cạnh: “Anh, sáng mai em có tiết, phải về trường trước.”
“Có tiết? Thời khóa biểu của em không ghi.” Lâu Điện hơi nhíu mày.
Lâu Linh biết người đàn ông này ham muốn khống chế rất mạnh, sợ rằng anh còn nhớ rõ thời khoá biểu hơn cô, lập tức mặt không đổi sắc nói láo: “Tối qua em nhận được thông báo của lớp trưởng trong nhóm, phụ trách lớp tạm thời đổi tiết.”
Dù không có giờ học, Lâu Linh cũng không tình nguyện ở lại căn nhà này. Đặc biệt chẳng hiểu vì sao một tháng qua, ánh mắt người đàn ông này đột nhiên càng ngày càng trắng trợn cùng với động tác khiêu khích như có như không, cô sợ hãi nổi da gà, hận không thể chạy trối chết. Giờ cô thầm may mắn mình là sinh viên đại học năm thứ ba, trường cách nhà năm mươi phút đi đường, vì thuận tiện, cô và bạn học cùng thuê phòng trọ gần trường.
“Không cần về vội, sáng sớm ngày mai anh lái xe đưa em về trường!” Lâu Điện nắm bả vai cô, giống như không phát hiện cô đột nhiên cứng ngắc, mặt mày ôn hòa nói: “Ngoan, nghe đại ca nói.”
Qua một lúc lâu, Lâu Linh chịu thua ánh mắt của anh, cứng ngắc gật đầu, sau khi chờ anh buông tay, cô nhanh chóng túm lấy ví tiền, nói: “Hôm nay em hẹn bạn học dạo phố xem quần áo, đến tối mới về.”
Lâu Điện không ngăn cản, anh xắn tay áo tới khuỷu tay, vừa thu dọn bàn ăn vừa nói: “Ừ, nghe nói gần đây tình hình trị an không tốt, vài chỗ xảy ra chuyện ăn thịt người, em phải cẩn thận. Về sớm một chút, anh nấu cơm chiều chờ em về ăn.”
Việc ăn thịt người nghe thật kinh khủng, tuy Lâu Linh từng xem tin tức, nhưng cách một màn ảnh dường như nó cách mình rất xa, nên cô không có cảm giác nguy hiểm. Cô tùy tiện gật đầu, sau khi nói tạm biệt anh, chạy đến chỗ cửa ra vào xỏ giày.
Thực ra hôm nay cô không mời bạn học, nhưng không muốn ở cùng dưới một mái nhà với anh, ai biết anh có lấy cớ gì tiếp cận cô không? Thật sự đủ lắm rồi, dù không có quan hệ huyết thống, trên hộ khẩu họ vẫn ghi quan hệ anh em mà! Mỗi lần anh lại gần, nhìn khuôn mặt của nam thần, cô lại có cảm giác mình vô cùng xin lỗi ba Lâu đã mất.
Ban đầu Lâu Linh không phải họ Lâu, mẹ cô tái giá, dẫn theo cô gái riêng cùng gả vào nhà họ Lâu. Sau đó cô đổi sang họ của dượng Lâu Nhiên, đổi tên thành Lâu Linh.
Dượng Lâu Nhiên là người đàn ông anh tuấn, hơi tỉ mỉ, mẫn cảm, sức khỏe vợ cũ của dượng không tốt, sau khi sinh hạ Lâu Điện đã tạ thế. Ông sống độc thân mãi đến khi gặp mẹ cô. Bà là y tá, bọn họ quen nhau hết sức bình thường. Năm Lâu Linh mười tuổi, Lâu Điện bị ốm nằm viện, bà là y tá chăm sóc anh. Thường xuyên qua lại, Lâu Nhiên nhìn bà hợp mắt, đợi khi Lâu Điện xuất viện, hai người đi đến bước bàn chuyện hôn nhân.
Lâu Linh nhớ lần đầu tiên mình gặp Lâu Điện, đúng lúc hai người giám hộ quyết định hợp thành một gia đình, muốn bọn nhỏ gặp mặt quen thuộc lẫn nhau. Lúc đó nơi gặp mặt ở một nhà hàng cao cấp, hai bên đều ăn mặc trang trọng. Lâu Linh nghịch như con trai bị mẹ đánh mấy cái vài mông, bắt mặc một chiếc váy ren màu hồng, đi đôi giày xăng ̣đan màu hồng phấn công chúa đáng yêu.
Bị phơi nắng thành làn da màu tiểu mạch và cắt tóc ngắn giống như con trai, cô bé mặc váy công chúa, cực kì giống bé trai lấy trộm quần áo bé gái mặc. Lúc đó cô rất buồn cười, nhưng mẹ lại đánh vào mông cô mấy cái, cô mới miễn cưỡng duy trì sự văn tĩnh một bé gái nên có, để cho dượng và anh trai tương lai có ấn tượng tốt.
Lần đầu tiên nhìn thấy Lâu Điện, Lâu Linh cho rằng mình gặp thiên sứ, thiếu niên mười ba tuổi trắng trẻo tuấn tú, mặc bộ tây trang màu trắng, yên tĩnh ngồi ở đó, như một nét vẽ đậm mực. Khi ấy Lâu Linh còn lầm tưởng rằng đó là một bé gái ngoan ngoãn, yếu ớt và tinh xảo.
Đương nhiên, chuyện xảy ra sau này làm Lâu Linh biết cái gì gọi là thiên sứ biến thành ác ma trong nháy mắt. Khi ba Lâu giới thiệu hai mẹ con Lâu Linh cho con trai duy nhất nhận thức thì Lâu Điện đột nhiên lật bàn, kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân này. Khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn đỏ bừng, giống như đứa nhỏ bị đoạt mất đồ chơi, vừa thương tâm vừa hờn giận.
Sau này cô theo mẹ bước vào nhà họ Lâu, các trò đùa dai bắt nạt của Lâu Điện ùn ùn kéo đến càng làm cô hiểu được thằng bé này gương mặt thiên sứ, tâm hồn ma quỷ. Nhưng Lâu Linh cảm giác mình chính là cỏ đuôi chó sức sống dẻo dai, mặc kệ bé gấu mắc bệnh tự mãn (2) kia lăn qua lăn lại cô vẫn bất động. Cũng vì trong nhà có thêm bé gấu bệnh tật, sau khi Lâu Linh dậy thì, hoàn toàn không có thời kì phản nghịch, điều này ít nhiều do bao năm chịu Lâu Điện ép buộc đả kích.
(2) 中二病 theo nghĩa đen có nghĩa là “bệnh tưởng tượng ở thiếu niên”. Chuuni-byou là một từ thường được giới teen Nhật sử dụng để miêu tả một loại bệnh tâm lý của thiếu niên Nhật Bản, người mắc bệnh có khuynh hướng cho rằng “Mình là khác người”, “Mình là người đặc biệt” hay “Mình là một thiên tài xuất chúng” và cư xử như thể mình là đặc biệt hơn người khác thật. Nguồn:
Thực ra cô biết lúc trước Lâu Điện phản đối cha tái hôn xuất phát từ cảm giác không an toàn. Theo lời mẹ cô nói, hai cha con nhà họ rất yếu ớt, họ cần người có sức sống tràn trề quan tâm, chăm sóc. Cho nên Lâu Nhiên anh tuấn nhiều tiền mới bị tính cách kiên cường, lạc quan của mẹ hấp dẫn, muốn tiến tới tạo thành một gia đình.
Mà Lâu Điện từ nhỏ không có mẹ, cha lại bận rộn công việc, tạo thành tính cách mẫn cảm, không có cảm giác an toàn. Cậu luôn sống nương tựa vào cha, đột nhiên một ngày, có một phụ nữ xuất hiện cướp mất cha cậu nên cậu mới phản đối mãnh liệt.
Đi trên đường cái náo nhiệt, Lâu Linh giương mắt nhìn biển led quảng cáo mới trên quảng trường trung tâm thành phố. Cô không khỏi thở dài, phiền não xoắn xoắn tóc, thật sự không hiểu nổi vì sao về sau biến thành tình cảnh này.
Trước kia Lâu Điện giống như một bé gấu đầy tự mãn, lấy việc bắt nạt em gái làm niềm vui, nhưng không biết từ khi nào, Lâu Điện mẫn cảm yếu ớt đột nhiên trưởng thành, có phong thái của anh trai. Điều này làm cô cực kì vui mừng, cho dù là tomboy, trong lòng cô vẫn muốn được ỷ lại anh trai nhiều hơn.
Nhưng không biết từ bao giờ, ánh mắt Lâu Điện nhìn cô có thêm vài phần khác thường. Thẳng đến một tháng trước, cuối tuần cô về nhà, Lâu Điện đột nhiên ôm cô thật chặt, sau đó thổ lộ có tình cảm với cô. Dục vọng rõ rành rành không hề che giấu, ánh mắt đáng sợ hận không thể lột cô ăn sạch làm cô hết hồn, suýt chút nữa không dám về nhà.
Hình như từ năm cô lên cấp ba, sau khi dượng và mẹ đồng thời qua đời vì tai nạn xe cộ, Lâu Điện không thể không gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình, tiếp nhận công ty dượng để lại, anh bắt buộc bản thân trưởng thành.
Anh có tình cảm trái đạo đức với cô em gái không cùng dòng máu là cô. Mặc dù không có quan hệ huyết thống nhưng bọn họ là anh em. Thứ tình cảm vặn vẹo và mãnh liệt của Lâu Điện làm cô cảm thấy da đầu tê dại, không biết nên làm gì.
Nghĩ đến đây, Lâu Linh thở dài, quyết định sau này cô sẽ ít về nhà hơn. Đợi đến khi tốt nghiệp, cô sẽ tới thành phố duyên hải phía nam tìm việc, chờ Lâu Điện nghĩ thông, cưới chị dâu thì cô mới quay về.
Chương 2 : Chuẩn bị cho tận thế ( 1 ) Lâu Linh tắt chuông báo thức di động, đầu tóc bù xù y chang ma nữ bò ra khỏi giường. Hôm nay là cuối tuần, không có tiết, hiếm khi được ngủ nướng cô nhớ trước khi ngủ mình không đặt báo thức. Nhưng mà … cất di động, Lâu Linh mím môi, cào cào mái tóc hỗn độn, quyết định hành động nên rời giường thôi. Vào Tolet giải quyết sinh lý thiết yếu, đánh răng rửa mặt xong xuôi, Lâu Linh thay bộ quần áo thể thao thông thường, buộc mái tóc dài gần đến thắt lưng thành đuôi ngựa, cầm ví tiền, Open phòng đi xuống lầu. Vừa đến đại sảnh, thấy chỗ hiên chạy gần cửa ra vào, người mới từ bên ngoài trở lại đang đứng thay dép lê. Người kia nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên. Một khuôn mặt tuấn tú giống như quý công tử bước ra từ truyện tranh, lông mày dài đậm, làn da trắng nõn, khí chất thật sạch, tươi cười ôn nhã, nhu hòa như gió xuân ấm cúng. Tuy mặc cả bộ đen nhưng càng làm điển hình nổi bật khí chất siêu nhiên của anh, thật sạch không tỳ vết, làm cho Lâu Linh nhớ tới bạn thân Lâm Bảo Bảo từng nói với cô, rất nhiều nữ sinh trong trường học ngầm gọi anh là nam thần. Mà lúc này, nam thần thay dép lê đi trong nhà, trong tay cầm đồ mua ở ngoài từ sớm, giọng nói trong trẻo êm ả dịu dàng : ” Tiểu Linh dậy rồi, đến ăn điểm tâm đi. ” Lâu Linh liếc mắt quan sát anh, tròng mắt ảm đạm, cô đang định khước từ thì nghĩ đến hậu quả nó mang đến, chỉ hoàn toàn có thể nuốt xuống, thuận theo ngồi vào bàn ăn. Thấy nam thần bộn bề sẵn sàng chuẩn bị bữa sáng cho cô, trong lòng cô không hề có cảm xúc vinh hạnh, chỉ cảm thấy sợ sởn da gà. ” Tiểu Linh sao thế, sáng sớm đã ngẩn người ? ” Bàn tay thon dài dịu dàng êm ả sờ mặt cô, ngón tay như có như không lướt qua cánh môi. Thân thể Lâu Linh cứng đờ, nghiêng mặt tránh, nỗ lực nở nụ cười nói : ” Không có gì, anh trai, sao thời điểm ngày hôm nay anh dậy sớm thế ? ” Để đề phòng anh nhích lại gần, cô hấp tấp vội vàng nói : ” Chắc anh chưa ăn điểm tâm, cùng ăn nhé. ” Nhìn thần sắc của anh, hình như lại một đêm không về, Lâu Linh cẩn trọng quan sát, không phát hiện mắt anh có quầng thâm. Mặc dù không biết tại sao gần đây anh toàn đi qua đêm, nhưng anh là một người trưởng thành, cô không tiện nhiều lời, đành vờ vịt không biết. Lâu Điện liếc Lâu Linh một cái, mỉm cười ngồi vào vị trí bên cạnh cô, vai đẩy nhẹ vai cô. Khóe mắt cô giật giật, làm như không thấy. Bữa sáng là sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh bao rất thông thường. Lâu Linh cắn bánh bao, phát hiện là của shop ở ngã tư mình thích ăn, vỏ mỏng mảnh nhân nhiều, ăn vào có một mùi vị rất đặc biệt quan trọng, cực kỳ ngon. Khi Lâu Linh không có tiết, cô rất thích tới đó gọi một lồng bánh bao ăn kèm với cháo loãng và dưa muối làm bữa sáng. Ăn bánh bao mĩ vị, cảm xúc ánh mắt nam nhân bên cạnh nóng rực và lộ liễu, Lâu Linh siết chặt chiếc đũa trong tay, cảm thấy nếu còn liên tục như vậy, cô sẽ khó tiêu mất. ” Tiểu Linh ăn nhiều một chút ít, thân thể khỏe mạnh rất quan trọng. ” Giọng nam trong trẻo ôn hòa nói. Giọng anh vẫn ôn hòa như vậy, nhưng động tác rất là bá đạo. Dưới ánh mắt chú ý bám sát của anh, Lâu Linh ăn hết một lồng bánh bao, một cái bánh tiêu và một cốc sữa đậu nành, bụng no căng. Xưa nay cô chỉ ăn bảy, tám phần, người nhà đều biết thói quen của cô, nhưng một tháng qua, chẳng biết tại sao, chỉ cần cô ở nhà, người đàn ông này đùng một cái theo dõi ngặt nghèo sức ăn mỗi bữa của cô, bắt cô bữa nào cũng ăn no mười phần. Ăn sáng xong, Lâu Linh dùng giấy ăn lau miệng, nói với nam nhân bên cạnh : ” Anh, sáng mai em có tiết, phải về trường trước. ” ” Có tiết ? Thời khóa biểu của em không ghi. ” Lâu Điện hơi nhíu mày. Lâu Linh biết người đàn ông này ham muốn khống chế rất mạnh, sợ rằng anh còn nhớ rõ thời khóa biểu hơn cô, lập tức mặt không đổi sắc nói láo : ” Tối qua em nhận được thông tin của lớp trưởng trong nhóm, đảm nhiệm lớp trong thời điểm tạm thời đổi tiết. ” Dù không có giờ học, Lâu Linh cũng không tình nguyện ở lại căn nhà này. Đặc biệt chẳng hiểu vì sao một tháng qua, ánh mắt người đàn ông này đùng một cái ngày càng trắng trợn cùng với động tác khiêu khích như có như không, cô sợ hãi nổi da gà, hận không hề chạy trối chết. Giờ cô thầm suôn sẻ mình là sinh viên ĐH năm thứ ba, trường cách nhà năm mươi phút đi đường, vì thuận tiện, cô và bạn học cùng thuê phòng trọ gần trường. ” Không cần về vội, sáng sớm ngày mai anh lái xe đưa em về trường ! ” Lâu Điện nắm bả vai cô, giống như không phát hiện cô đùng một cái cứng ngắc, mặt mày ôn hòa nói : ” Ngoan, nghe đại ca nói. ” Qua một lúc lâu, Lâu Linh chịu thua ánh mắt của anh, cứng ngắc gật đầu, sau khi chờ anh buông tay, cô nhanh gọn túm lấy ví tiền, nói : ” Hôm nay em hẹn bạn học dạo phố xem quần áo, đến tối mới về. ” Lâu Điện không ngăn cản, anh xắn tay áo tới khuỷu tay, vừa thu dọn bàn ăn vừa nói : ” Ừ, nghe nói gần đây tình hình trị an không tốt, vài chỗ xảy ra chuyện ăn thịt người, em phải cẩn trọng. Về sớm một chút ít, anh nấu cơm chiều chờ em về ăn. ” Việc ăn thịt người nghe thật kinh điển, tuy Lâu Linh từng xem tin tức, nhưng cách một màn ảnh có vẻ như nó cách mình rất xa, nên cô không có cảm xúc nguy khốn. Cô tùy tiện gật đầu, sau khi nói tạm biệt anh, chạy đến chỗ cửa ra vào xỏ giày. Thực ra thời điểm ngày hôm nay cô không mời bạn học, nhưng không muốn ở cùng dưới một mái nhà với anh, ai biết anh có lấy cớ gì tiếp cận cô không ? Thật sự đủ lắm rồi, dù không có quan hệ huyết thống, trên hộ khẩu họ vẫn ghi quan hệ đồng đội mà ! Mỗi lần anh lại gần, nhìn khuôn mặt của nam thần, cô lại có cảm xúc mình vô cùng xin lỗi ba Lâu đã mất. Ban đầu Lâu Linh không phải họ Lâu, mẹ cô tái giá, dẫn theo cô gái riêng cùng gả vào nhà họ Lâu. Sau đó cô đổi sang họ của dượng Lâu Nhiên, đổi tên thành Lâu Linh. Dượng Lâu Nhiên là người đàn ông anh tuấn, hơi tỉ mỉ, mẫn cảm, sức khỏe thể chất vợ cũ của dượng không tốt, sau khi sinh hạ Lâu Điện đã tạ thế. Ông sống độc thân mãi đến khi gặp mẹ cô. Bà là y tá, bọn họ quen nhau rất là thông thường. Năm Lâu Linh mười tuổi, Lâu Điện bị ốm nằm viện, bà là y tá chăm nom anh. Thường xuyên qua lại, Lâu Nhiên nhìn bà hợp mắt, đợi khi Lâu Điện xuất viện, hai người đi đến bước bàn chuyện hôn nhân gia đình. Lâu Linh nhớ lần tiên phong mình gặp Lâu Điện, đúng lúc hai người giám hộ quyết định hành động hợp thành một mái ấm gia đình, muốn bọn nhỏ gặp mặt quen thuộc lẫn nhau. Lúc đó nơi gặp mặt ở một nhà hàng quán ăn hạng sang, hai bên đều ăn mặc sang trọng và quý phái. Lâu Linh nghịch như con trai bị mẹ đánh mấy cái vài mông, bắt mặc một chiếc váy ren màu hồng, đi đôi giày xăng ̣ đan màu hồng phấn công chúa đáng yêu. Bị phơi nắng thành làn da màu tiểu mạch và cắt tóc ngắn giống như con trai, cô bé mặc váy công chúa, cực kỳ giống bé trai lấy trộm quần áo bé gái mặc. Lúc đó cô rất buồn cười, nhưng mẹ lại đánh vào mông cô mấy cái, cô mới miễn cưỡng duy trì sự văn tĩnh một bé gái nên có, để cho dượng và anh trai tương lai có ấn tượng tốt. Lần tiên phong nhìn thấy Lâu Điện, Lâu Linh cho rằng mình gặp thiên sứ, thiếu niên mười ba tuổi trắng trẻo tuấn tú, mặc bộ tây trang màu trắng, yên tĩnh ngồi ở đó, như một nét vẽ đậm mực. Khi ấy Lâu Linh còn lầm tưởng rằng đó là một bé gái ngoan ngoãn, yếu ớt và tinh xảo. Đương nhiên, chuyện xảy ra sau này làm Lâu Linh biết cái gì gọi là thiên sứ biến thành ác ma trong nháy mắt. Khi ba Lâu ra mắt hai mẹ con Lâu Linh cho con trai duy nhất nhận thức thì Lâu Điện đùng một cái lật bàn, kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân gia đình này. Khuôn mặt tuấn tú nhỏ bé đỏ bừng, giống như đứa nhỏ bị đoạt mất đồ chơi, vừa thương tâm vừa hờn giận. Sau này cô theo mẹ bước vào nhà họ Lâu, những trò đùa dai bắt nạt của Lâu Điện ùn ùn kéo đến càng làm cô hiểu được thằng bé này khuôn mặt thiên sứ, tâm hồn ma quỷ. Nhưng Lâu Linh cảm giác mình chính là cỏ đuôi chó sức sống dẻo dai, mặc kệ bé gấu mắc bệnh tự mãn ( 2 ) kia lăn qua lăn lại cô vẫn bất động. Cũng vì trong nhà có thêm bé gấu bệnh tật, sau khi Lâu Linh dậy thì, trọn vẹn không có thời kì phản nghịch, điều này không ít do bao năm chịu Lâu Điện ép buộc đả kích. ( 2 ) 中二病 theo nghĩa đen có nghĩa là “ bệnh tưởng tượng ở thiếu niên ”. Chuuni-byou là một từ thường được giới teen Nhật sử dụng để miêu tả một loại bệnh tâm ý của thiếu niên Nhật Bản, người mắc bệnh có khuynh hướng cho rằng ” Mình là khác người “, ” Mình là người đặc biệt quan trọng ” hay ” Mình là một thiên tài xuất chúng ” và cư xử như thể mình là đặc biệt quan trọng hơn người khác thật. Nguồn : https://ionovietnam.com/gogatsu-byou-ben … at-159.htm Thực ra cô biết lúc trước Lâu Điện phản đối cha tái hôn xuất phát từ cảm xúc không bảo đảm an toàn. Theo lời mẹ cô nói, hai cha con nhà họ rất yếu ớt, họ cần người có sức sống tràn ngập chăm sóc, chăm nom. Cho nên Lâu Nhiên anh tuấn nhiều tiền mới bị tính cách kiên cường, sáng sủa của mẹ mê hoặc, muốn tiến tới tạo thành một mái ấm gia đình. Mà Lâu Điện từ nhỏ không có mẹ, cha lại bận rộn việc làm, tạo thành tính cách mẫn cảm, không có cảm xúc bảo đảm an toàn. Cậu luôn sống lệ thuộc vào cha, đùng một cái một ngày, có một phụ nữ Open cướp mất cha cậu nên cậu mới phản đối mãnh liệt. Đi trên đường cái náo nhiệt, Lâu Linh giương mắt nhìn biển led quảng cáo mới trên trung tâm vui chơi quảng trường TT thành phố. Cô không khỏi thở dài, phiền não xoắn xoắn tóc, thật sự không hiểu nổi vì sao về sau biến thành tình cảnh này. Trước kia Lâu Điện giống như một bé gấu đầy tự mãn, lấy việc bắt nạt em gái làm niềm vui, nhưng không biết từ khi nào, Lâu Điện mẫn cảm yếu ớt đùng một cái trưởng thành, có phong thái của anh trai. Điều này làm cô cực kỳ vui mừng, mặc dầu là tomboys, trong lòng cô vẫn muốn được ỷ lại anh trai nhiều hơn. Nhưng không biết từ khi nào, ánh mắt Lâu Điện nhìn cô có thêm vài phần khác thường. Thẳng đến một tháng trước, cuối tuần cô về nhà, Lâu Điện đùng một cái ôm cô thật chặt, sau đó thổ lộ có tình cảm với cô. Dục vọng rõ rành rành không hề che giấu, ánh mắt đáng sợ hận không hề lột cô ăn sạch làm cô hết hồn, suýt chút nữa không dám về nhà. Hình như từ năm cô lên cấp ba, sau khi dượng và mẹ đồng thời qua đời vì tai nạn đáng tiếc xe cộ, Lâu Điện không hề không gánh vác nghĩa vụ và trách nhiệm nuôi mái ấm gia đình, đảm nhiệm công ty dượng để lại, anh bắt buộc bản thân trưởng thành. Anh có tình cảm trái đạo đức với cô em gái không cùng dòng máu là cô. Mặc dù không có quan hệ huyết thống nhưng bọn họ là bạn bè. Thứ tình cảm vặn vẹo và mãnh liệt của Lâu Điện làm cô cảm thấy da đầu tê dại, không biết nên làm gì. Nghĩ đến đây, Lâu Linh thở dài, quyết định hành động sau này cô sẽ ít về nhà hơn. Đợi đến khi tốt nghiệp, cô sẽ tới thành phố duyên hải phía nam tìm việc, chờ Lâu Điện nghĩ thông, cưới chị dâu thì cô mới quay về .
|