Vùng tiếp giáp lãnh hải là gì ? Quy chế pháp lý của vùng tiếp giáp lãnh hải ?

Vùng biển Nước Ta gồm có nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa thuộc chủ quyền lãnh thổ, quyền chủ quyền lãnh thổ và quyền tài phán vương quốc của Nước Ta, được xác lập theo pháp lý Nước Ta, điều ước quốc tế về biên giới chủ quyền lãnh thổ mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên và tương thích với Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982. Vùng tiếp giáp lãnh hải là vùng biển nằm ngay bên ngoài của lãnh hải. Sự thiết yếu của bộ phận này là để Giao hàng thực thi bề hải quan, kinh tế tài chính, nhập cư và vệ sinh, cũng như xác lập thẩm quyền so với trục vớt những hiện vật khảo cổ và lịch sử dân tộc. Vậy vùng tiếp giáp lãnh hải là gì ? quy chế pháp lý của vùng tiếp giáp lãnh hải được lao lý như thế nào ?

>>> XEM NGAY: Lãnh hải là gì?

Bạn đang đọc: Vùng tiếp giáp lãnh hải là gì ? Quy chế pháp lý của vùng tiếp giáp lãnh hải ?

Vùng tiếp giáp lãnh hải là gì ?

Theo Điều 13 Luật Biển Nước Ta năm 2012, Vùng tiếp giáp lãnh hải là vùng biển nằm ngoài lãnh hải và tiếp nối với lãnh hải, có chiều rộng 12 hải lý tính từ ranh giới ngoài của lãnh hải, tại đó vương quốc ven biển thực thi những thẩm quyền có tính riêng không liên quan gì đến nhau và hạn chế so với những tàu thuyền quốc tế. Theo pháp luật tại Điều 33 Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982, vùng tiếp giáp lãnh hải là vùng biển nằm bên ngoài lãnh hải và có chiều rộng không quá 24 hải lý tính từ đường cơ sở. Quy định này đã bộc lộ 1 số ít điểm quan trọng về vùng biển này : Thứ nhất, về vị trí, vùng tiếp giáp lãnh hải nằm bên ngoài những vùng biển thuộc chủ quyền lãnh thổ của vương quốc ven biển, có ranh giới trong là đường biên giới vương quốc trên biển và ranh giới ngoài là một đường mà mỗi điểm trên đó cách đường cơ sở khoảng cách tối đa không quá 24 hải lý. Thứ hai, về chiều rộng, vùng tiếp giáp lãnh hải rộng không quá 24 hải lý tính từ đường cơ sở. Như vậy, thực ra chiều rộng của vùng tiếp giáp sẽ nhờ vào vào chiều rộng của lãnh hải và tổng chiều rộng của vùng biển này khi hợp với lãnh hải. Thứ ba, do vị trí thông suốt với lãnh hải của vương quốc ven biển nên thực ra, vùng tiếp giáp lãnh hải có ý nghĩa như “ vùng đệm ” giữa vùng biển thuộc chủ quyền lãnh thổ vương quốc và những vùng biển nằm bên ngoài chủ quyền lãnh thổ của vương quốc ven biển. Nói cách khác, đây là vùng biển để vương quốc ven biển triển khai những quyền kiểm tra, trấn áp của mình đổi với tàu thuyền quốc tế trước khi những tàu này đi vào chủ quyền lãnh thổ và trước khi chúng rời khỏi chủ quyền lãnh thổ vương quốc. Do đó, mặc dầu cũng là vùng biển thuộc quyền chủ quyền lãnh thổ nhưng thực chất của vùng biển này không mang ý nghĩa kinh tế như vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa mà đa phần để bảo vệ bảo mật an ninh, trật tự của vương quốc ven biển.

Quy chế pháp lý quốc tế của vùng tiếp giáp lãnh hải

Theo Điều 33, Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 lao lý, vương quốc ven biển có quyền triển khai những hoạt động giải trí trấn áp thiết yếu tại vùng tiếp giáp lãnh hải, nhằm mục đích : + Ngăn ngừa những vi phạm so với những luật và pháp luật hải quan, thuế khóa, y tế hay nhập cư trên chủ quyền lãnh thổ hay trong lãnh hải của mình. Nếu không có vùng tiếp giáp lãnh hải, vương quốc ven biển sẽ không hề cưỡng chế trừng phạt những vi phạm của tàu thuyền vi phạm của quốc tế khi tàu thuyền chạy ra khỏi khoanh vùng phạm vi lãnh hải. Đồng thời vương quốc ven biển cũng sẽ rất khó dữ thế chủ động ngăn ngừa những vi phạm hoàn toàn có thể xảy ra khi không hề có giải pháp từ xa chống lại những tàu thuyền có dự tính vi phạm. Chủ quyền của vương quốc ven biển đã chấm hết tại ranh giới ngoài của lãnh hải, mà bên ngoài lãnh hải Công ước lại không được cho phép những vương quốc có quyền trong những nghành nêu trên, do đó nếu không có vùng tiếp giáp lãnh hải, mọi hoạt động giải trí chấp pháp hải quan, nhập cư, kinh tế tài chính và vệ sinh đều dừng lại tại tối đa 12 hải lý lãnh hải. Việc xác lập vùng tiếp giáp lãnh hải lan rộng ra tầm với của lực lượng chấp pháp do đó tăng cường năng lực truy bắt tàu thuyền vi phạm cũng như đẩy những tàu thuyền có dự tính vi phạm ra xa bờ biển hơn, qua đó ngăn ngừa tốt những vi phạm hơn. + Trừng trị những vi phạm so với những luật và lao lý nói trên xảy ra trên chủ quyền lãnh thổ hay trong lãnh hải của mình. Tại vùng tiếp giáp lãnh hải, vương quốc ven biển không có không thiếu mọi quyền tài phán. Tuy nhiên, những cơ quan có thẩm quyền của vương quốc ven biển có những quyền chủ quyền lãnh thổ, như : thực thi những giải pháp trấn áp thiết yếu, nhằm mục đích ngăn ngừa sự vi phạm những luật hay pháp luật của vương quốc đó về hải quan, thuế khóa, y tế hay nhập cư trong khoanh vùng phạm vi chủ quyền lãnh thổ hay lãnh hải của mình ; trừng phạt sự vi phạm những luật và pháp luật so với những nghành nói trên đã được thực thi trong chủ quyền lãnh thổ hay lãnh hải của vương quốc đó. Vào vùng tiếp giáp lãnh hải, mà không có sự được cho phép của vương quốc ven biển sẽ được coi là vi phạm pháp lý trên chủ quyền lãnh thổ hoặc trong lãnh hải của vương quốc đó, vì thế, vương quốc ven biển có quyền trừng trị sự vi phạm này. + Ngoài ra, Điều 303 của Công ước Luật Biển 1982 còn lao lý, so với những hiện vật có tính lịch sử vẻ vang và khảo cổ thì mọi sự trục vớt những hiện vật này từ đáy biển thuộc. Quy định việc trục vớt những hiện vật khảo cổ và lịch sử vẻ vang khỏi đáy biển của vùng tiếp giáp lãnh hải mà không có sự đồng ý chấp thuận của vương quốc ven biển sẽ được giả định dẫn đến vi phạm những lao lý trong những nghành nghề dịch vụ nêu trong Điều 33 trong chủ quyền lãnh thổ hay lãnh hải của vương quốc ven biển.

Để bảo vệ các cổ vật này trước việc trục vớt và mua bán không phù hợp, Công ước trao cho quốc gia ven biển quyền đối với việc trục vớt các cổ vật này. Điều 303 cũng quy định rằng quyền của quốc gia ven biển không ảnh hưởng đến các quyền của chủ sở hữu cổ vật, luật về trục vớt hay các quy định khác về hàng hải, luật pháp và thực tiễn liên quan đến trao đổi văn hóa, cũng như các thỏa thuận quốc tế hay quy định của luật quốc tế liên quan đến bảo vệ các cổ vật này.

Như vậy, quyền của vương quốc ven biển không phải là quyền sở hữu mà chỉ là quyền bảo vệ những hiện vật khảo cổ và lịch sử dân tộc được trục vớt theo phương pháp không ảnh hưởng tác động đến cổ vật và quản trị tốt việc mua và bán cổ vật này.

Chế độ pháp lý vùng tiếp giáp lãnh hải của Việt Nam

Đối với Nước Ta, trong công bố ngày 12-5-1977 về lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, nhà nước nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã nêu rõ : Vùng tiếp giáp lãnh hải của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là vùng biển tiếp liền phía ngoài lãnh hải Nước Ta có chiều rộng là 12 hải lý hợp với lãnh hải Nước Ta thành vùng biển rộng 24 hải lý kể từ đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Nước Ta. nhà nước nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam triển khai sự trấn áp thiết yếu trong vùng tiếp giáp lãnh hải của mình, nhằm mục đích bảo vệ bảo mật an ninh, bảo vệ những quyền lợi và nghĩa vụ về hải quan, thuế khóa, bảo vệ sự tôn trọng những lao lý về y tế, về di cư, nhập cư trên chủ quyền lãnh thổ hoặc trong lãnh hải Nước Ta. Tuyên bố trên của nhà nước nước ta về vùng tiếp giáp lãnh hải, sau này liên tục được khẳng định chắc chắn và cụ thể hóa trong Luật Biên giới Quốc gia ( 2003 ) và những văn bản dưới luật khác ; cho thấy, những lao lý pháp lý về vùng tiếp giáp lãnh hải của Nước Ta là trọn vẹn tương thích với những lao lý trong Công ước Luật Biển 1982 về vùng tiếp giáp lãnh hải. Căn cứ theo Điều 14 của Luật Biển Nước Ta năm 2012, chính sách pháp lý vùng tiếp giáp lãnh hải của Nước Ta gồm có : – Nhà nước triển khai quyền chủ quyền lãnh thổ, quyền tài phán vương quốc. – Trong vùng tiếp giáp lãnh hải, Nhà nước triển khai : + Quyền chủ quyền lãnh thổ về việc thăm dò, khai thác, quản lí và bảo tồn tài nguyên thuộc vùng nước bên trên đáy biển, đáy biển và lòng đất dưới đáy biển ; về những hoạt động giải trí khác nhằm mục đích thăm dò, khai thác vùng này vì mục tiêu kinh tế ; + Quyền tài phán vương quốc về lắp ráp và sử dụng hòn đảo tự tạo, thiết bị và khu công trình trên biển ; điều tra và nghiên cứu khoa học biển, bảo vệ và gìn giữ thiên nhiên và môi trường biển ; + Các quyền và nghĩa vụ và trách nhiệm khác tương thích với pháp lý quốc tế. – Nhà nước tôn trọng quyền tự do hàng hải, hàng không ; quyền đặt dây cáp, ống dẫn ngầm và hoạt động giải trí sử dụng biển hợp pháp của những vương quốc khác trong vùng tiếp giáp lãnh hảicủa Nước Ta theo pháp luật của pháp lý Nước Ta và điều ước quốc tế mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên, không làm phương hại đến quyền chủ quyền lãnh thổ, quyền tài phán vương quốc và quyền lợi vương quốc trên biển của Nước Ta. Việc lắp ráp dây cáp và ống dẫn ngầm phải có sự đồng ý chấp thuận bằng văn bản của cơ quan nhà nước có thẩm quyền của Nước Ta. – Tổ chức, cá thể quốc tế được tham gia thăm dò, sử dụng, khai thác tài nguyên, điều tra và nghiên cứu khoa học, lắp ráp những thiết bị và khu công trình trong vùng tiếp giáp lãnh hải của Nước Ta trên cơ sở những điều ước quốc tế mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên, hợp đồng được ký kết theo lao lý của pháp lý Nước Ta hoặc được phép của nhà nước Nước Ta, tương thích với pháp lý quốc tế có tương quan.

– Các quyền có liên quan đến đáy biển và lòng đất dưới đáy biển được thực hiện theo quy định pháp lý của vùng thềm lục địa Luật Biển Việt Nam năm 2012.

– Nhà nước triển khai trấn áp trong vùng tiếp giáp lãnh hải nhằm mục đích ngăn ngừa và trừng trị hành vi vi phạm pháp lý về hải quan, thuế, y tế, xuất nhập cảnh xảy ra trên chủ quyền lãnh thổ hoặc trong lãnh hải Nước Ta.

Luật Hoàng Anh

Source: https://vvc.vn
Category : Pháp luật

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Alternate Text Gọi ngay