Hành vi pháp lý đơn phương và giao dịch dân sự –

Không phải tổng thể những hành vi pháp lý đơn phương đều là thanh toán giao dịch dân sự, nó chỉ hoàn toàn có thể là thanh toán giao dịch dân sự khi nó làm phát sinh, đổi khác, chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự .
Hiện có nhiều quan điểm khác nhau xoay quan yếu tố hành vi pháp lý đơn phương. Có 2 quan điểm chính như sau :

1. Hành vi pháp lý đơn phương là giao dịch dân sự (search google thì nhiều tài liệu giải thích như vậy). Theo đó khi tiến hành một hành vi pháp lý đơn phương thì ngay lập tức làm phát sinh, thay đổi hoặc chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự.

Bạn đang đọc: Hành vi pháp lý đơn phương và giao dịch dân sự –

2. Hành vi pháp lý đơn phương không mặc nhiên là thanh toán giao dịch dân sự, bởi có những hành vi pháp lý đơn phương không làm phát sinh, đổi khác hay chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự. Chỉ những hành vi pháp lý đơn phương nào làm phát sinh, đổi khác, chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự thì mới là thanh toán giao dịch dân sự .
Hai quan điểm này đưa đến những hậu quả pháp lý rất khác nhau và tác động ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động giải trí công chứng, xác nhận chữ ký mà CCV đang triển khai .
Nếu theo quan điểm thứ nhất thì mọi cam kết ràng buộc, cam kết đều phát sinh nghĩa vụ của người cam kết, cam kết nhằm mục đích bảo vệ rằng những cam kết cam kết đó là đúng thực sự. Do vậy, nếu theo quan điểm này thì hậu quả pháp lý là ngoài 1 số ít loại giấy ủy quyền ( được xác nhận chữ ký theo Nghị định 23 ) thì mọi loại sách vở bộc lộ ý chí đơn phương của chủ thể đều sẽ là thanh toán giao dịch dân sự, do vậy mặc nhiên phải công chứng chứ không hề xác nhận chữ ký … ví dụ : Sơ yếu lý lịch, đơn khiếu nại, đơn khởi kiện, cam kết ràng buộc về những sự kiện pháp lý khác …
Nếu theo quan điểm thứ hai, thì 1 số ít loại cam kết ràng buộc hoặc hành vi pháp lý đơn phương không mặc nhiên phát sinh nghĩa vụ nào cả, trừ khi có cam kết của người cam kết hoặc người thực thi hành vi pháp lý đơn phương về việc triển khai một nghĩa vụ nào đó. Theo quan điểm này thì CCV hoàn toàn có thể triển khai xác nhận chữ ký so với nhiều loại văn bản là hành vi pháp lý đơn phương .
Từ trước đến nay, tôi nghiêng về quan điểm thứ 2, và tôi xin nêu 1 số ít quan điểm nghiên cứu và phân tích – mong mọi người cùng cho quan điểm trao đổi .
1. Bộ luật Dân sự năm ngoái nhắc đến hành vi pháp lý đơn phương ở 4 Điều với những nội dung sau :
– Điều 8 lao lý Quyền dân sự được phát sinh từ hành vi pháp lý đơn phương
– Điều 275 quy định Nghĩa vụ dân sự được phát sinh từ hành vi pháp lý đơn phương

-Điều 684 quy định: “Pháp luật áp dụng đối với hành vi pháp lý đơn phương là pháp luật của nước nơi cá nhân xác lập hành vi đó cư trú hoặc nơi pháp nhân xác lập hành vi đó được thành lập.”

– Điều 116 pháp luật : “ Giao dịch dân sự là hợp đồng hoặc hành vi pháp lý đơn phương làm phát sinh, đổi khác hoặc chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự. ”
Những nội dung nêu trên đều chứng minh và khẳng định hành vi pháp lý đơn phương là địa thế căn cứ, cơ sở làm phát sinh quyền và nghĩa vụ dân sự chứ không có chỗ nào chứng minh và khẳng định theo hướng ngược lại rằng “ thanh toán giao dịch dân sự là hành vi pháp lý đơn phương ” .
2. Nghiên cứu kỹ điều 116 thì thấy rằng, điều này lao lý rất đơn cử cụm từ “ hành vi pháp lý đơn phương làm phát sinh, biến hóa hoặc chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự ”, như vậy, nếu hành vi pháp lý đơn phương mặc nhiên làm phát sinh, biến hóa chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự thì Điều 116 chỉ cần pháp luật rằng “ Giao dịch dân sự là hợp đồng hoặc hành vi pháp lý đơn phương ” là đủ chứ không cần phải lao lý dài dòng như vậy. Việc pháp luật thêm điều kiện kèm theo “ làm phát sinh, đổi khác hoặc chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự. ” gián tiếp thừa nhận rằng có những hành vi pháp lý đơn phương mà không làm phát sinh, biến hóa hoặc chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự .
3. Không tìm thấy một định nghĩa nào về hành vi pháp lý đơn phương trong những văn bản luật, tuy nhiên hoàn toàn có thể tìm thấy khái niệm “ hành vi pháp lý ” trong 1 số ít giáo trình và tài liệu về học thuật, theo đó thì Hành vi pháp lý là : “ Hành vi triển khai một sự kiện trong thực tiễn, đơn cử theo ý chí của con người làm Open, biến hóa hoặc chấm hết quan hệ pháp lý. Hành vi pháp lý được chia thành hành vi pháp lý hợp pháp và hành vi pháp lý phạm pháp ”. Từ đó ta hoàn toàn có thể hiểu hành vi pháp lý đơn phương là Hành vi pháp lý được thực thi bởi 1 chủ thể xác lập, nó hoàn toàn có thể là hành vi pháp lý đơn phương hợp pháp và hành vi pháp lý đơn phương phạm pháp. Mặt khác, nó không bó hẹp trong nghành Dân sự. Có những hành vi pháp lý đơn phương sẽ làm phát sinh những quyền và nghĩa vụ hành chính hoặc hình sự chứ không làm phát sinh nghĩa vụ dân sự, ví dụ : khi bạn tham gia giao thông vận tải bằng xe mô tô thì phát sinh nghĩa vụ phải đội mũ bảo hiểm – đó là một nghĩa vụ hành chính chứ không hề phát sinh quyền, nghĩa vụ dân sự nào cả => Nếu so sánh với Điều 116 BLDS thì hành vi pháp lý đơn phương loại này không thỏa mãn nhu cầu điều kiện kèm theo để trở thành 1 thanh toán giao dịch dân sự .
4. Để xác lập được một hành vi pháp lý đơn phương có phải là thanh toán giao dịch dân sự hay không thì cần phải thỏa mãn nhu cầu 2 điều kiện kèm theo :
– Quyền, nghĩa vụ phát sinh từ hành vi đó phải mang đặc thù “ Dân sự ”
– Nghĩa vụ phát sinh đó phải thỏa mãn nhu cầu những điều kiện kèm theo pháp luật tại Điều 274 và 276 của BLDS. Theo đó nó phải là gia tài, việc làm phải triển khai hoặc không triển khai .
Nếu cho rằng bất kể một cam kết nào, một hành vi pháp lý đơn phương nào cũng làm phát sinh nghĩa vụ của chủ thể để bảo vệ rằng cam kết đó là đúng thực sự thì lập luận này không thỏa mãn nhu cầu những điều kiện kèm theo của một nghĩa vụ dân sự theo Điều 274 và 276. Ở đây chỉ hoàn toàn có thể xác lập nghĩa vụ và trách nhiệm dân sự khi việc cam kết ràng buộc sai thực sự, vi phạm pháp luật dân sự mà thôi ( yếu tố phân biệt nghĩa vụ và trách nhiệm dân sự và nghĩa vụ dân sự sẽ được bàn ở một topic khác ) .

Từ những lý do trên, tôi cho rằng:

Không phải toàn bộ những hành vi pháp lý đơn phương đều là thanh toán giao dịch dân sự, nó chỉ hoàn toàn có thể là thanh toán giao dịch dân sự khi nó làm phát sinh, đổi khác, chấm hết quyền, nghĩa vụ dân sự .
Không phải cứ lập một bản cam kết ràng buộc là mặc nhiên phát sinh nghĩa vụ của người lập cam kết ràng buộc, và không phải mọi hành vi cam kết đều là thanh toán giao dịch dân sự .

Source: https://vvc.vn
Category : Pháp luật

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Alternate Text Gọi ngay