Cốt cách mỹ nhân – Mặc Bảo Phi Bảo

12Có bài mới Re: [Hiện đại] Cốt cách mỹ nhân – Mặc Bảo Phi Bảo – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện:

0.90x

Bạn đang đọc: Cốt cách mỹ nhân – Mặc Bảo Phi Bảo

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 1 : Nhìn không thấu tiền kiếp ( 1 )
Trời lâm thâm, bao trùm lên thành phố Tây An bằng màn mưa bụi dày đặc hệt như ở Giang Nam.

Thời Nghi ngồi bên cửa sổ, nhìn những cột mốc chỉ đường lướt qua người cửa kính xe.

“Cậu muốn ăn gì nào?” Hồng Hiểu Dự ngồi bên cạnh, vừa mở tấm bản đồ gấp nhỏ vừa dùng điện thoại tra cứu những nơi có đồ ăn ngon, vui vẻ lên kế hoạch cho những ngày sắp tới.

“Hoàn thành buổi phỏng vấn của cậu đi đã chứ?” Thời Nghi cười nhắc nhở cô nàng.

Ba người xuống xe, đi ngang một con phố yên tĩnh, vòng qua những căn nhà mái bằng xếp lộn xộn, cuối cùng cũng tìm được đến nơi.

Mở cửa là một cô gái rất trẻ, trông dáng vẻ có lẽ chỉ ngoài hai mươi. Người mà Hồng Hiểu Dự phỏng vấn lần này là chồng cô ấy, một người đàn ông chất phác thật thà. Sau khi vào nhà, đôi vợ chồng đều có phần ngượng ngùng mời họ ngồi. “Đừng quá căng thẳng, cứ thoải mái như đang nói chuyện bình thường thôi.” Hiểu Dự cười, nói với người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

Ngoài trời vẫn đang mưa phùn, lại âm u nên căn phòng rất tối, chỉ có một ngọn đèn vàng nhỏ đặt giữa người được phỏng vấn và ký giả.

Nói một lúc, Thời Nghi dần dần hiểu ra câu chuyện.

Người đàn ông ngồi trước mặt cô đến từ một vùng quê rất nghèo, sau nhiều năm cần mẫn làm ăn cũng dành dụm được chút tiền, nhưng lại không hề giữ cho mình mà dành cả vào việc đầu tư cho nền giáo dục quê nhà và giúp đỡ những gia đình khó khăn.

Không có tài sản, không có nhà cửa.

Quả nhiên là một con người có nhân cách cao đẹp.

Nhưng sở dĩ câu chuyện của người đàn ông này thu hút báo giới lại là vì cô vợ trẻ của anh ta. Cô gái xinh đẹp trước mặt họ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, đồng hương của người đàn ông này, chỉ vì đọc được câu chuyện của anh trên báo mới tìm đến, cuối cùng nguyện ý nên duyên cùng anh ta.

Nửa trước của câu chuyện rất cảm động, nhưng nửa sau mới thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Trời hôm nay mưa phùn, vậy mà trong phòng không có lấy một thiết bị nào để sưởi ấm. Thời Nghi và Hồng Hiểu Dự ngôi từ đầu đến cuối, tay chân đều đã cóng lạnh từ lâu. May mắn cuộc phỏng vấn cũng đã gần xong, Hồng Hiểu Dự chuyển hướng sang cô gái: “Nếu xét theo tiêu chuẩn bình thường, chồng của chị thật sự không được coi là một bến đỗ tuyệt vời. Vậy tiếp theo đây hai người dự định sẽ làm gì?”

Cô gái cười, nhìn người đàn ông: “Chúng tôi đều có khả năng kiếm tiền, có sức khoẻ, đợi sau hai năm nữa trở về quê nhất định sẽ có cuộc sống tốt hơn. Thêm nữa…” Cô gái ngừng một lát, “Tôi biết anh ấy sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến mình, anh ấy là một người tốt.”

Cuộc phỏng vấn bằng kết thúc bằng câu nói đó của cô gái, công việc đã hoàn thành.

Họ đi tới một tiệm bánh bao khá nhỏ nhưng cực kỳ đông đúc và náo nhiệt, có vẻ như công việc làm ăn khá tốt. Thời Nghi vừa ăn vừa nhìn xung quanh, cô nhận ra còn có người đứng bên cạnh, vừa bê bát vừa lấy tay xé bánh, kiên nhẫn đợi có chỗ trống.

Hồng Hiểu Dự cũng xé miếng bánh làm bốn, hỏi cô: “Cậu thấy cuộc phỏng vấn hôm nay có đem lại cảm xúc đặc biệt gì không?”

Thời Nghi cười khúc khích: “Có phải cậu muốn viết blog nhưng thiếu lời tựa?”

“Con quỷ này…” Hồng Hiểu Dự lườm cô, “Mau nói đi nào.”

Thời Nghi uống ngụm canh, nghĩ một lát rồi mới cất lời: “Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong. Cô gái trẻ kia rất hiếm thấy, có thể nhìn thấu bản chất của người đàn ông này.”

Hồng Hiểu Dự “ồ” lên một tiếng: “Câu này rất hay, tớ thích.” Cô cho thêm ớt vào canh, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. “Có phải hôm qua cậu nói nhà nghiên cứu nào đó cậu gặp ở sân bay giờ cũng đang ở Tây An đúng không?”

Thời Nghi trong miệng vẫn còn đồ ăn, chỉ “ừ” một tiếng: “Trường đại học của anh ấy gần đây có chương trình giao lưu với Viện nghiên cứu Trung Quốc, anh ấy đang đi công tác ở đây.”

“Nói thật thì tớ thấy anh chàng ấy cũng không quá đặc biệt, vẻ ngoài cũng thường thường. Vậy mà cậu lại đột ngột làm quen với anh ta.” Hiểu Dự cười trêu cô bạn mình: “Đây liệu có phải là tiếng sét ái tình không?”

Thời Nghi đảo mắt, lườm Hiểu Dự: “Tớ chỉ muốn làm quen với anh ấy, tuyệt đối không hề có ý đồ đen tối gì hết…”

Cô nói chưa dứt lời thì bỗng cảm thấy vai mình hơi nặng, đặt trên đó là bàn tay của một người đàn ông.

Hồng Hiểu Dự nhìn theo bàn tay đẹp đẽ đó không khỏi cười thầm, thật là trùng hợp, chính là người mà họ đang nói tới.

Người đàn ông đầy vẻ tri thức, bề ngoài rất bình thường, cũng chẳng khó coi nhưng đúng là kiểu nhìn một lần rồi quên. Anh ta mặc áo blouse trắng dùng trong phòng thí nghiệm nhưng lại không cài cúc áo, cứ mở như vậy để lộ áo sơ mi và quần dài bên trong, vô cùng gọn gàng sạch sẽ, mọi thứ đều hoà hợp nhưng lại cực kỳ không ăn nhập với nơi này.

Thời Nghi ngậm canh trong miệng, ngây ngô nhìn anh.

Cô cảm thấy vẻ ngoài của anh cực kỳ ổn. Ngoại trừ phong cách trí thức khiến người ta có cảm giác xa cách vô hình ra, thì khuôn mặt này đúng là chẳng có gì đặc biệt cả.

Anh không nhanh không chậm thu tay về, ngồi xuống, đặt cổ tay lên mép bàn nói: “Trùng hợp quá.” Lời còn chưa dứt, anh liền vẫy tay nhẹ với ông chủ.

“Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong..” Đáp lời ông chủ cửa hàng xong, lúc này anh mới nhìn Thời Nghi, “Câu này không tồi.”

Hồng Hiểu Dự bỗng buông tiếng cảm thán, nhìn Thời Nghi một cách thích thú.

Diện mạo của Thời Nghi đúng là một tuyệt phẩm của tạo hoá. Gương mặt, đường nét dường như đều dùng lối vẽ thủ công tỉ mì tinh tế mà tạo nên. Vẻ đẹp của cô không có khiếm khuyết, càng không thể đặt cùng mà so sánh với sự tầm thường của Châu Sinh Thần, thậm chí đôi mắt của cô ấy dường như cũng sáng lên khi nhìn người khác. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy vô số những cô gái xinh đẹp trong cuộc đời, mới phải thừa nhận một điều rằng, những người đẹp thật sự đều có đôi mắt rất trong, không một chút vẩn đục.

Quan trọng hơn, Thời Nghi là một cô gái rất truyền thống, từ trước đến giờ đều không chịu mặc những bộ quần áo để lộ vai trần. Một cô gái truyền thống lại xinh đẹp đến như vậy, đúng là bảo bối hiếm gặp trên đời.

Hồng Hiểu Dự lại nhìn người đàn ông này.

Thôi đành vậy, chỉ cần bạn thân của mình thích, vẻ bên ngoài đâu còn mấy quan trọng nữa.

“Thật trùng hợp quá!” Người đàn ông vừa nói chuyện vừa cầm đôi đũa dùng một lần lên, tách chúng ra rồi xát hai chiếc đũa vào nhau. “Các em đến Tây An du lịch sao?”

“Hiểu Dự đến đây phỏng vấn.” Cô nói. “Chúng em nhân chuyến công tác này cũng muốn ở lại đây thăm thú vài ngày.”

Anh quay phim từ đầu đến cuối chỉ cắm cúi ăn, lúc này chép miệng bỏ đũa xuống, nhiệt tình đưa ra một tấm danh thiếp. Người đàn ông nhận lấy, cho tay vào túi quần tìm kiếm một lát, không thấy đồ để đưa lại, bèn phân trần: “Thật không phải, tôi không có thói quen mang theo những đồ này bên người…” Sau đó đành phải giới thiệu ngắn gọn về bản thân: “Châu Sinh Thần, phó Giáo sư Học viện hoá học Berkeley. Hiện tại đang tiến hành dự án tại phòng thí nghiệm vật liệu Polymer – Cục nghiên cứu hoá học hữu cơ phân viện Tây An.”

Một chuỗi danh từ chuyên ngành uyên thâm càng khiến cho anh chàng quay phim nhìn anh bằng cặp mắt khác.

“Sinh Thần? Một cái tên đẹp.” Anh ta cười nói. “Gọi tôi Tiểu Soái đi, tôi là đồng nghiệp của Hiểu Dự.”

Châu Sinh Thần cười lịch sự. “Họ kép là Châu Sinh, tên chỉ có một chữ Thần.”

Tiểu Soái ồ lên hai tiếng: “Anh Châu Sinh.”

Thời Nghi không thể nhịn được cười, họ kép này đúng là rất hiếm gặp, cũng làm cho người khác hiếu kỳ.

Tiểu Soái cảm thấy nói sai họ của người khác thì xấu hổ quá, loay hoay tìm cách chữa thẹn, bèn nói với Sinh Thần: “Tôi cảm thấy câu nói vừa nãy của Thời Nghi quả không tồi.”

Hiểu Dự không đợi Châu Sinh Thần trả lời, vui vẻ nói luôn: “Anh hiểu ý nghĩa của nó sao?”

Tiểu Soái đã đâm lao đành phải theo lao, đáp lại: “Đương nhiên là hiểu, tuy nhiên câu nói này rất khó có thể nói rõ được ý nghĩa, chỉ có thể cảm nhận thôi.”

“Để tôi cho anh biết xuất xứ của câu nói này…” Hiểu Dự vừa cười vừa nói: “Tỉnh Thế Hằng Ngôn[1], anh biết chứ?” Tiểu Soái lắc đầu.

“Vậy còn Tam Ngôn Nhị Phách[2]?”

[1] Tỉnh Thế Hằng Ngôn: Một cuốn sách trong bộ Tam ngôn của Phùng Mộng Long – Một tác giả thời Minh – Thanh, người sáng tác bộ tiểu thuyết nổi tiếng

Đông chu liệt quốc

. (Người dịch – ND)

[2] Tam Ngôn Nhị Phách: Là bộ truyện ngắn nổi tiếng được xuất bản cuối thời nhà Minh gồm các truyện truyền thuyết, hư cấu. Tam ngôn gồm ba tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Phùng Mộng Long soạn, Nhị Phách gồm hai tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Lăng Mông Sơ biên soạn. (ND)

Tiểu Soái bắt đầu thấy hơi quen tai.

“Trong sách lịch sử cấp Ba có nhắc đến, đó là một tiểu thuyết thời Minh.” Hiểu Dự cầm một đôi đũa vẫn chưa tách, gõ gõ vào miệng bát của mình, cười nói: “Câu nói đó ý chỉ những con người trên thế gian này, chỉ nhìn vào điều kiện bên ngoài của người khác, đi xe gì, ở chỗ nào, cả diện mạo nữa, nhưng tuyệt đối không thể nhìn thấy phẩm chất bên trong.”

Tiểu Soái kéo dài giọng, âm cuối còn cố tình nhấn mạnh: “Khâm phục.”

“Người cần phải khâm phục là Thời Nghi.” Hồng Hiểu Dự nhìn Châu Sinh Thần chăm chú. “Những điều này đều là cậu ấy đọc rồi nói lại với tôi.”

Châu Sinh Thần rõ ràng hiểu ý cô nàng, cười lớn. Hiểu Dự tưởng đó là nụ cười tỏ ý khen ngợi, nhưng Thời Nghi lại nghĩ rằng, nụ cười đó chỉ vì anh đã hiểu thấu ý đồ của Hồng Hiểu Dự. Hồng Hiểu Dự biết cô có thiện cảm với anh, đương nhiên sẽ kín đáo khen cô để Châu Sinh Thần để mắt đến. Nhưng Hồng Hiểu Dự không hiểu rằng, Châu Sinh Thần đã thực sự có ấn tượng với cô từ rất lâu rồi.

Hai người đã từng gặp nhau ở sân bay Quảng Châu từ cách đây nửa năm, khi đó cả hai làm thủ tục kiểm tra an ninh ở hai cửa khác nhau, bỗng nhiên máy báo kim loại đều đồng loạt kêu lên.

Khi cởi giày để kiểm tra, cô đã nhìn thấy anh.

Chỉ cần một cái nhìn ấy, cô đã lập tức nhận ra đó chính là anh.

Tuy ngoại hình không giống, giọng nói không giống, tất cả mọi thứ bên ngoài đều hoàn toàn không giống, nhưng cô biết, nhất định là anh.

Anh kiểm tra xong bèn cầm laptop của mình đi thật nhanh ra ngoài phía cửa. Thời Nghi chỉ nhớ, lúc đó trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, chân đất chạy đuổi theo, cô không thể bỏ lỡ con người này, thậm chí hoàn toàn quên mất bản thân mình đang trong tình trạng nào.

Vậy là lần đầu tiên anh nhìn thấy Thời Nghi, trông cô cực kỳ buồn cười.

Nhân viên sân bay đuổi theo giống như sợ cô làm loạn, nhưng cô chỉ vội vàng nói với anh: “Đợi tôi, chúng ta cần nói chuyện.” Thái độ của Châu Sinh Thần lúc đó như thế nào, cô cũng không để ý.

Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy nhan sắc của mình vẫn còn có tác dụng, ví như nhân viên sân bay vẫn còn lịch sự với cô, chỉ coi như cô gặp được bạn nhiều năm nên quên cả giữ hình tượng. Cô vừa đi giày, vừa liếc nhìn như sợ anh đi mất.

May thay, Châu Sinh Thần đã không bỏ đi, anh vẫn đợi cô.

Lần gặp gỡ này quá đường đột.

Lúc đó, cô không có cách nào giải thích được, chỉ đành nói với Châu Sinh Thần rằng anh rất giống với bạn của mình. Dù cho tin hay không, anh không cảm thấy khó chịu là được rồi. Chỉ có điều lúc cô hỏi số di động, anh đành dùng lí do không có để từ chối. Khi ấy cô rất xấu hổ, may mà anh chủ động để lại email.

Từ lúc quen biết đến giờ đã hơn nửa năm, hai người không gặp lại nhau mà chỉ liên lạc qua email. Hơn nữa trong email cũng không nói gì đặc biệt, bởi Châu Sinh Thần là người làm nghiên cứu về hoá học phân tử hữu cơ, cô lại là diễn viên lồng tiếng, hai người không sự tương đồng nào về nghề nghiệp.

Chính vì thế, Thời Nghi đã hình thành thói quen vào hòm thư điện tử mỗi ngày từ lúc nào chẳng hay.

Có mấy lần Hồng Hiểu Dự phát hiện, cô bị cười nhạo không ngừng. Vì thế lần này Hồng Hiểu Dự đến Tây An vì công việc, vừa nghe nói Châu Sinh Thần cũng đi công tác dài ngày ở đây, bèn kéo cô đến không một lời giải thích. Tối qua Thời Nghi ra khỏi sân bay thậm chí còn do dự có nên hẹn anh ra ngoài không, nếu có thì nhân cớ gì? Chẳng ngờ ngẫu nhiên lại gặp nhau ở đây.

Thói quen ăn uống của Châu Sinh Thần rất nề nếp, anh không nói chuyện từ lúc bắt đầu ăn.

Hồng Hiểu Dự nhìn mấy lần nhưng cô đều né tránh.

“Thầy Châu Sinh!” Có một chàng trai bỗng từ cửa tiệm chạy vào, thu ô xong liền tiến tới: “Tháng sau em nhận lương nhất định sẽ tặng thầy một chiếc điện thoại, em sẽ phụ trách sạc pin, chỉ mong thầy mở máy cả ngày giúp em ạ.” Có lẽ cậu ta đi hơi vội vã nên gấu quần bị ướt hết. “Em chạy mấy chỗ rồi, nếu không phải nhìn thấy xe của Cục nghiên cứu thì không biết phải tìm bao lâu nữa.”

Lúc cậu ta đi vào, có lẽ do chỉ để ý đến Châu Sinh Thần đang ăn nên không hề quan tâm đến Thời Nghi đang ngồi xoay lưng lại. Đến khi lại gần, chàng trai mới không khỏi giật mình ngạc nhiên, không ngờ người ngồi đối diện với thầy Châu Sinh lại là một cô gái đẹp đến vậy. Cậu ta cứ lắp bắp mãi, phải một lúc lâu mới nói tiếp: “Thế… thầy Châu Sinh, hội thảo có lẽ sắp bắt đầu, em tìm thầy nửa tiếng rồi… chúng ta đã muộn rồi ạ…”

“Tôi biết.” Châu Sinh Thần chậm rãi ăn thêm hai miếng nữa rồi bỏ đũa xuống. “Tôi có việc phải đi trước, có dịp nhất định sẽ gặp lại.” Thời Nghi nhìn anh đứng dậy, cảm thấy chân mình bị đá mạnh một cái. Quay đầu lại nhìn, Hồng Hiểu Dự cao giọng nói với cô: “Nghe nói gần đây hoa anh đào ở chùa Thanh Long nở rất đẹp, chúng ta đều không phải là người Tây An, khó khăn lắm mới có thể đến đây một lần, có nên cùng nhau đi ngắm một chút không nhỉ?”

Bước chân của Châu Sinh Thần đột nhiên dừng lại. Ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi bên ngoài, anh chợt nói: “Hai ngày nay Tây An mưa suốt, đợi tạnh mưa, nếu như mọi người vẫn chưa đi thì chúng ta hẹn nhau.”

“Thế được rồi.” Hồng Hiểu Dự khoác vai Thời Nghi nói: “Đến lúc đó để Thời Nghi email cho anh.”

Anh gật đầu, coi như đã đồng ý.Trời lâm thâm, bao trùm lên thành phố Tây An bằng màn mưa bụi chi chít hệt như ở Giang Nam. Thời Nghi ngồi bên hành lang cửa số, nhìn những cột mốc chỉ đường lướt qua người cửa kính xe. “ Cậu muốn ăn gì nào ? ” Hồng Hiểu Dự ngồi bên cạnh, vừa mở tấm map gấp nhỏ vừa dùng điện thoại thông minh tra cứu những nơi có đồ ăn ngon, vui tươi lên kế hoạch cho những ngày sắp tới. “ Hoàn thành buổi phỏng vấn của cậu đi đã chứ ? ” Thời Nghi cười nhắc nhở cô nàng. Ba người xuống xe, đi ngang một con phố yên tĩnh, vòng qua những căn nhà mái bằng xếp lộn xộn, sau cuối cũng tìm được đến nơi. Mở cửa là một cô gái rất trẻ, trông hình dáng có lẽ rằng chỉ ngoài hai mươi. Người mà Hồng Hiểu Dự phỏng vấn lần này là chồng cô ấy, một người đàn ông chất phác ngay thật. Sau khi vào nhà, đôi vợ chồng đều có phần ngượng ngùng mời họ ngồi. “ Đừng quá stress, cứ tự do như đang chuyện trò thông thường thôi. ” Hiểu Dự cười, nói với người đàn ông đang ngồi trước mặt mình. Ngoài trời vẫn đang mưa phùn, lại âm u nên căn phòng rất tối, chỉ có một ngọn đèn vàng nhỏ đặt giữa người được phỏng vấn và ký giả. Nói một lúc, Thời Nghi từ từ hiểu ra câu truyện. Người đàn ông ngồi trước mặt cô đến từ một vùng quê rất nghèo, sau nhiều năm cần mẫn làm ăn cũng tích góp được chút tiền, nhưng lại không hề giữ cho mình mà dành cả vào việc góp vốn đầu tư cho nền giáo dục quê nhà và trợ giúp những mái ấm gia đình khó khăn vất vả. Không có gia tài, không có nhà cửa. Quả nhiên là một con người có nhân cách cao đẹp. Nhưng sở dĩ câu truyện của người đàn ông này lôi cuốn báo giới lại là vì cô vợ trẻ của anh ta. Cô gái xinh đẹp trước mặt họ là một sinh viên vừa tốt nghiệp ĐH, đồng hương của người đàn ông này, chỉ vì đọc được câu truyện của anh trên báo mới tìm đến, sau cuối nguyện ý nên duyên cùng anh ta. Nửa trước của câu truyện rất cảm động, nhưng nửa sau mới thực sự nằm ngoài Dự kiến của mọi người. Trời ngày hôm nay mưa phùn, vậy mà trong phòng không có lấy một thiết bị nào để sưởi ấm. Thời Nghi và Hồng Hiểu Dự ngôi từ đầu đến cuối, tay chân đều đã cóng lạnh từ lâu. May mắn cuộc phỏng vấn cũng đã gần xong, Hồng Hiểu Dự chuyển hướng sang cô gái : “ Nếu xét theo tiêu chuẩn thông thường, chồng của chị thật sự không được coi là một bến đỗ tuyệt vời. Vậy tiếp theo đây hai người dự tính sẽ làm gì ? ” Cô gái cười, nhìn người đàn ông : “ Chúng tôi đều có năng lực kiếm tiền, có sức khỏe thể chất, đợi sau hai năm nữa trở về quê nhất định sẽ có đời sống tốt hơn. Thêm nữa … ” Cô gái ngừng một lát, “ Tôi biết anh ấy sẽ không làm bất kể chuyện gì tổn thương đến mình, anh ấy là một người tốt. ” Cuộc phỏng vấn bằng kết thúc bằng câu nói đó của cô gái, việc làm đã hoàn thành xong. Họ đi tới một tiệm bánh bao khá nhỏ nhưng cực kỳ đông đúc và náo nhiệt, có vẻ như như việc làm làm ăn khá tốt. Thời Nghi vừa ăn vừa nhìn xung quanh, cô nhận ra còn có người đứng bên cạnh, vừa bê bát vừa lấy tay xé bánh, kiên trì đợi có chỗ trống. Hồng Hiểu Dự cũng xé miếng bánh làm bốn, hỏi cô : “ Cậu thấy cuộc phỏng vấn ngày hôm nay có đem lại cảm hứng đặc biệt quan trọng gì không ? ” Thời Nghi cười khúc khích : “ Có phải cậu muốn viết blog nhưng thiếu lời tựa ? ” “ Con quỷ này … ” Hồng Hiểu Dự lườm cô, “ Mau nói đi nào. ” Thời Nghi uống ngụm canh, nghĩ một lát rồi mới cất lời : “ Đa phần con người trên trần gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy hình thức bề ngoài mà không hề thấy cốt cách bên trong. Cô gái trẻ kia rất hiếm thấy, hoàn toàn có thể nhìn thấu thực chất của người đàn ông này. ” Hồng Hiểu Dự “ ồ ” lên một tiếng : “ Câu này rất hay, tớ thích. ” Cô cho thêm ớt vào canh, tự nhiên nhớ ra điều gì đó. “ Có phải trong ngày hôm qua cậu nói nhà nghiên cứu nào đó cậu gặp ở trường bay giờ cũng đang ở Tây An đúng không ? ” Thời Nghi trong miệng vẫn còn đồ ăn, chỉ “ ừ ” một tiếng : “ Trường ĐH của anh ấy gần đây có chương trình giao lưu với Viện nghiên cứu và điều tra Trung Quốc, anh ấy đang đi công tác làm việc ở đây. ” “ Nói thật thì tớ thấy chàng trai ấy cũng không quá đặc biệt quan trọng, vẻ bên ngoài cũng thường thường. Vậy mà cậu lại bất thần làm quen với anh ta. ” Hiểu Dự cười trêu cô bạn mình : “ Đây liệu có phải là tiếng sét ái tình không ? ” Thời Nghi hòn đảo mắt, lườm Hiểu Dự : “ Tớ chỉ muốn làm quen với anh ấy, tuyệt đối không hề có ý đồ đen tối gì hết … ” Cô nói chưa dứt lời thì bỗng cảm thấy vai mình hơi nặng, đặt trên đó là bàn tay của một người đàn ông. Hồng Hiểu Dự nhìn theo bàn tay xinh xắn đó không khỏi cười thầm, thật là trùng hợp, chính là người mà họ đang nói tới. Người đàn ông đầy vẻ tri thức, hình thức bề ngoài rất thông thường, cũng chẳng khó coi nhưng đúng là kiểu nhìn một lần rồi quên. Anh ta mặc áo blouse trắng dùng trong phòng thí nghiệm nhưng lại không cài cúc áo, cứ mở như vậy để lộ áo sơ mi và quần dài bên trong, vô cùng ngăn nắp thật sạch, mọi thứ đều hòa hợp nhưng lại cực kỳ không ăn nhập với nơi này. Thời Nghi ngậm canh trong miệng, ngây ngô nhìn anh. Cô cảm thấy vẻ bên ngoài của anh cực kỳ ổn. Ngoại trừ phong thái tri thức khiến người ta có cảm xúc xa cách vô hình dung ra, thì khuôn mặt này đúng là chẳng có gì đặc biệt quan trọng cả. Anh không nhanh không chậm thu tay về, ngồi xuống, đặt cổ tay lên mép bàn nói : “ Trùng hợp quá. ” Lời còn chưa dứt, anh liền vẫy tay nhẹ với ông chủ. “ Đa phần con người trên trần gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy vẻ bên ngoài mà không hề thấy cốt cách bên trong .. ” Đáp lời ông chủ shop xong, lúc này anh mới nhìn Thời Nghi, “ Câu này không tồi. ” Hồng Hiểu Dự bỗng buông tiếng cảm thán, nhìn Thời Nghi một cách thú vị. Diện mạo của Thời Nghi đúng là một tuyệt phẩm của tạo hóa. Gương mặt, đường nét có vẻ như đều dùng lối vẽ thủ công bằng tay tỉ mì tinh xảo mà tạo nên. Vẻ đẹp của cô không có khiếm khuyết, càng không hề đặt cùng mà so sánh với sự tầm thường của Châu Sinh Thần, thậm chí còn đôi mắt của cô ấy có vẻ như cũng sáng lên khi nhìn người khác. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy vô số những cô gái xinh đẹp trong cuộc sống, mới phải thừa nhận một điều rằng, những người đẹp thật sự đều có đôi mắt rất trong, không một chút ít vẩn đục. Quan trọng hơn, Thời Nghi là một cô gái rất truyền thống cuội nguồn, từ trước đến giờ đều không chịu mặc những bộ quần áo để lộ vai trần. Một cô gái truyền thống cuội nguồn lại xinh đẹp đến như vậy, đúng là bảo vật hiếm gặp trên đời. Hồng Hiểu Dự lại nhìn người đàn ông này. Thôi đành vậy, chỉ cần bạn thân của mình thích, vẻ bên ngoài đâu còn mấy quan trọng nữa. “ Thật trùng hợp quá ! ” Người đàn ông vừa trò chuyện vừa cầm đôi đũa dùng một lần lên, tách chúng ra rồi xát hai chiếc đũa vào nhau. “ Các em đến Tây An du lịch sao ? ” “ Hiểu Dự đến đây phỏng vấn. ” Cô nói. “ Chúng em nhân chuyến công tác làm việc này cũng muốn ở lại đây thăm thú vài ngày. ” Anh quay phim từ đầu đến cuối chỉ cắm cúi ăn, lúc này chép miệng bỏ đũa xuống, nhiệt tình đưa ra một tấm danh thiếp. Người đàn ông nhận lấy, cho tay vào túi quần tìm kiếm một lát, không thấy đồ để đưa lại, bèn phân trần : “ Thật không phải, tôi không có thói quen mang theo những đồ này bên người … ” Sau đó đành phải ra mắt ngắn gọn về bản thân : “ Châu Sinh Thần, phó Giáo sư Học viện hóa học Berkeley. Hiện tại đang thực thi dự án Bất Động Sản tại phòng thí nghiệm vật tư Polymer – Cục nghiên cứu và điều tra hóa học hữu cơ phân viện Tây An. ” Một chuỗi danh từ chuyên ngành uyên bác càng khiến cho chàng trai quay phim nhìn anh bằng cặp mắt khác. “ Sinh Thần ? Một cái tên đẹp. ” Anh ta cười nói. “ Gọi tôi Tiểu Soái đi, tôi là đồng nghiệp của Hiểu Dự. ” Châu Sinh Thần cười nhã nhặn. “ Họ kép là Châu Sinh, tên chỉ có một chữ Thần. ” Tiểu Soái ồ lên hai tiếng : “ Anh Châu Sinh. ” Thời Nghi không hề nhịn được cười, họ kép này đúng là rất hiếm gặp, cũng làm cho người khác hiếu kỳ. Tiểu Soái cảm thấy nói sai họ của người khác thì xấu hổ quá, loay hoay tìm cách chữa thẹn, bèn nói với Sinh Thần : “ Tôi cảm thấy câu nói vừa nãy của Thời Nghi quả không tồi. ” Hiểu Dự không đợi Châu Sinh Thần vấn đáp, vui tươi nói luôn : “ Anh hiểu ý nghĩa của nó sao ? ” Tiểu Soái đã đâm lao đành phải theo lao, đáp lại : “ Đương nhiên là hiểu, tuy nhiên câu nói này rất khó hoàn toàn có thể nói rõ được ý nghĩa, chỉ hoàn toàn có thể cảm nhận thôi. ” “ Để tôi cho anh biết nguồn gốc của câu nói này … ” Hiểu Dự vừa cười vừa nói : “ Tỉnh Thế Hằng Ngôn [ 1 ], anh biết chứ ? ” Tiểu Soái phủ nhận. “ Vậy còn Tam Ngôn Nhị Phách [ 2 ] ? ” [ 1 ] Tỉnh Thế Hằng Ngôn : Một cuốn sách trong bộcủa Phùng Mộng Long – Một tác giả thời Minh – Thanh, người sáng tác bộ tiểu thuyết nổi tiếng. ( Người dịch – ND ) [ 2 ] Tam Ngôn Nhị Phách : Là bộ truyện ngắn nổi tiếng được xuất bản cuối thời nhà Minh gồm các truyện thần thoại cổ xưa, hư cấu. Tam ngôn gồm ba tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Phùng Mộng Long soạn, Nhị Phách gồm hai tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Lăng Mông Sơ biên soạn. ( ND ) Tiểu Soái mở màn thấy hơi quen tai. “ Trong sách lịch sử cấp Ba có nhắc đến, đó là một tiểu thuyết thời Minh. ” Hiểu Dự cầm một đôi đũa vẫn chưa tách, gõ gõ vào miệng bát của mình, cười nói : “ Câu nói đó ý chỉ những con người trên trần gian này, chỉ nhìn vào điều kiện kèm theo bên ngoài của người khác, đi xe gì, ở chỗ nào, cả diện mạo nữa, nhưng tuyệt đối không hề nhìn thấy phẩm chất bên trong. ” Tiểu Soái lê dài giọng, âm cuối còn cố ý nhấn mạnh vấn đề : “ Khâm phục. ” “ Người cần phải khâm phục là Thời Nghi. ” Hồng Hiểu Dự nhìn Châu Sinh Thần chú ý. “ Những điều này đều là cậu ấy đọc rồi nói lại với tôi. ” Châu Sinh Thần rõ ràng hiểu ý cô nàng, cười lớn. Hiểu Dự tưởng đó là nụ cười tỏ ý khen ngợi, nhưng Thời Nghi lại nghĩ rằng, nụ cười đó chỉ vì anh đã hiểu thấu ý đồ của Hồng Hiểu Dự. Hồng Hiểu Dự biết cô có thiện cảm với anh, đương nhiên sẽ kín kẽ khen cô để Châu Sinh Thần để mắt đến. Nhưng Hồng Hiểu Dự không hiểu rằng, Châu Sinh Thần đã thực sự có ấn tượng với cô từ rất lâu rồi. Hai người đã từng gặp nhau ở trường bay Quảng Châu Trung Quốc từ cách đây nửa năm, khi đó cả hai làm thủ tục kiểm tra bảo mật an ninh ở hai cửa khác nhau, tự nhiên máy báo sắt kẽm kim loại đều hàng loạt kêu lên. Khi cởi giày để kiểm tra, cô đã nhìn thấy anh. Chỉ cần một cái nhìn ấy, cô đã lập tức nhận ra đó chính là anh. Tuy ngoại hình không giống, giọng nói không giống, toàn bộ mọi thứ bên ngoài đều trọn vẹn không giống, nhưng cô biết, nhất định là anh. Anh kiểm tra xong bèn cầm máy tính của mình đi thật nhanh ra ngoài phía cửa. Thời Nghi chỉ nhớ, lúc đó trong đầu cô trọn vẹn trống rỗng, chân đất chạy đuổi theo, cô không hề bỏ lỡ con người này, thậm chí còn trọn vẹn quên mất bản thân mình đang trong thực trạng nào. Vậy là lần tiên phong anh nhìn thấy Thời Nghi, trông cô cực kỳ buồn cười. Nhân viên trường bay đuổi theo giống như sợ cô làm mưa làm gió, nhưng cô chỉ hấp tấp vội vàng nói với anh : “ Đợi tôi, tất cả chúng ta cần trò chuyện. ” Thái độ của Châu Sinh Thần lúc đó như thế nào, cô cũng không chú ý. Đó là lần tiên phong cô cảm thấy nhan sắc của mình vẫn còn có tính năng, ví như nhân viên cấp dưới trường bay vẫn còn nhã nhặn với cô, chỉ coi như cô gặp được bạn nhiều năm nên quên cả giữ hình tượng. Cô vừa đi giày, vừa liếc nhìn như sợ anh đi mất. May thay, Châu Sinh Thần đã không bỏ đi, anh vẫn đợi cô. Lần gặp gỡ này quá đường đột. Lúc đó, cô không có cách nào lý giải được, chỉ đành nói với Châu Sinh Thần rằng anh rất giống với bạn của mình. Dù cho tin hay không, anh không cảm thấy không dễ chịu là được rồi. Chỉ có điều lúc cô hỏi số di động, anh đành dùng lí do không có để phủ nhận. Khi ấy cô rất xấu hổ, may mà anh dữ thế chủ động để lại email. Từ lúc quen biết đến giờ đã hơn nửa năm, hai người không gặp lại nhau mà chỉ liên lạc qua email. Hơn nữa trong email cũng không nói gì đặc biệt quan trọng, bởi Châu Sinh Thần là người làm điều tra và nghiên cứu về hóa học phân tử hữu cơ, cô lại là diễn viên lồng tiếng, hai người không sự tương đương nào về nghề nghiệp. Chính cho nên vì thế, Thời Nghi đã hình thành thói quen vào hòm thư điện tử mỗi ngày từ khi nào chẳng hay. Có mấy lần Hồng Hiểu Dự phát hiện, cô bị cười nhạo không ngừng. Vì thế lần này Hồng Hiểu Dự đến Tây An vì việc làm, vừa nghe nói Châu Sinh Thần cũng đi công tác làm việc dài ngày ở đây, bèn kéo cô đến không một lời lý giải. Tối qua Thời Nghi ra khỏi trường bay thậm chí còn còn chần chừ có nên hẹn anh ra ngoài không, nếu có thì nhân cớ gì ? Chẳng ngờ ngẫu nhiên lại gặp nhau ở đây. Thói quen ẩm thực ăn uống của Châu Sinh Thần rất nề nếp, anh không chuyện trò từ lúc mở màn ăn. Hồng Hiểu Dự nhìn mấy lần nhưng cô đều tránh mặt. “ Thầy Châu Sinh ! ” Có một chàng trai bỗng từ cửa tiệm chạy vào, thu ô xong liền tiến tới : “ Tháng sau em nhận lương nhất định sẽ Tặng Ngay thầy một chiếc điện thoại thông minh, em sẽ đảm nhiệm sạc pin, chỉ mong thầy mở máy cả ngày giúp em ạ. ” Có lẽ cậu ta đi hơi vội vã nên gấu quần bị ướt hết. “ Em chạy mấy chỗ rồi, nếu không phải nhìn thấy xe của Cục điều tra và nghiên cứu thì không biết phải tìm bao lâu nữa. ” Lúc cậu ta đi vào, có lẽ rằng do chỉ chú ý đến Châu Sinh Thần đang ăn nên không hề chăm sóc đến Thời Nghi đang ngồi xoay lưng lại. Đến khi lại gần, chàng trai mới không khỏi giật mình quá bất ngờ, không ngờ người ngồi đối lập với thầy Châu Sinh lại là một cô gái đẹp đến vậy. Cậu ta cứ lắp bắp mãi, phải một lúc lâu mới nói tiếp : “ Thế … thầy Châu Sinh, hội thảo chiến lược có lẽ rằng sắp khởi đầu, em tìm thầy nửa tiếng rồi … tất cả chúng ta đã muộn rồi ạ … ” “ Tôi biết. ” Châu Sinh Thần chậm rãi ăn thêm hai miếng nữa rồi bỏ đũa xuống. “ Tôi có việc phải đi trước, có dịp nhất định sẽ gặp lại. ” Thời Nghi nhìn anh đứng dậy, cảm thấy chân mình bị đá mạnh một cái. Quay đầu lại nhìn, Hồng Hiểu Dự cao giọng nói với cô : “ Nghe nói gần đây hoa anh đào ở chùa Thanh Long nở rất đẹp, tất cả chúng ta đều không phải là người Tây An, khó khăn vất vả lắm mới hoàn toàn có thể đến đây một lần, có nên cùng nhau đi ngắm một chút ít không nhỉ ? ” Bước chân của Châu Sinh Thần đùng một cái dừng lại. Ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi bên ngoài, anh chợt nói : “ Hai thời nay Tây An mưa suốt, đợi tạnh mưa, nếu như mọi người vẫn chưa đi thì tất cả chúng ta hẹn nhau. ” “ Thế được rồi. ” Hồng Hiểu Dự khoác vai Thời Nghi nói : “ Đến lúc đó để Thời Nghi email cho anh. ” Anh gật đầu, coi như đã chấp thuận đồng ý .


Source: https://vvc.vn
Category : Giải trí

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Alternate Text Gọi ngay