Bài học về lòng nhân ái

Khi còn nhỏ, tôi đã được mẹ dạy bài học về lòng nhân ái. Hồi đó ở cái xã nghèo quê tôi, người ăn xin rất nhiều. Họ không những ngồi ở đầu đường, góc chợ mà còn đến gõ cửa từng nhà một để xin ăn .Hoàng Yến Anh
Trong khi những người hàng xóm khác đóng cửa không cho vào hoặc mỗi khi nhìn thấy ngoài ngõ đều xua tay : ” Ông / bà đi đi, tôi không có gì cho đâu “, thì mẹ vẫn Open cho họ, ngồi trò chuyện với họ dăm vài ba câu rồi cho họ bo gạo, cái bánh hay bất kỳ cái gì đó mà người ăn xin hoàn toàn có thể dùng được .

Ngày đó tôi có thói quen “sợ” những người đi ăn xin nên thường nấp trong nhà theo dõi, cho đến khi họ đi rồi mới ló mặt ra và hỏi mẹ tại sao lại cho người ta trong khi nhà mình cũng không có nhiều. Những lúc như vậy mẹ gọi cả hai chị em lại ngồi cạnh và giải thích cho chúng tôi hiểu vì sao mẹ lại làm như thế.

Bạn đang đọc: Bài học về lòng nhân ái

Sau này khi chúng tôi vào cấp 2, mỗi năm nhà trường có chiến dịch ủng hộ đồng bào lũ lụt miền trung, tôi về kể với mẹ, rồi sau đấy mẹ mua hàng chục cuốn vở và bao nhiêu là vật dụng học tập gửi tới BGH nhà trường. Mỗi lần sau trào lưu đó, thể nào tôi và em trai cũng được tuyên dương trước cả trường trong giờ chào cờ vì ” tấm lòng nhân ái “. Những lúc như vậy mọi con mắt đổ dồn về phía hai chị em. Tôi không biết em trai nghĩ gì lúc đó, còn tôi thì xấu hổ vô cùng. Những lời đàm tiếu mở màn vang lên, nào là ” cha mẹ nó thừa tiền có khác ” hay ” con nhà giàu “, mặc dầu hồi đó nhà tôi không giàu chút nào, đời sống mái ấm gia đình có khá hơn một chút ít, nhưng cũng là sức lực lao động bỏ ra từ hai bàn tay trắng của cha mẹ mà đi lên .

42-17226525-905901-1368103858_500x0.jpg

Tôi thấy bực mình với những lời đàm điếu nên về nói với mẹ : ” Lần sau mẹ đừng có làm như vậy nữa nhé “, nhưng mẹ có vẻ như chẳng chú ý đến cái lời nói ” vô tri vô giác ” của tôi nên vẫn cứ liên tục làm. Không những thế, mẹ còn nhận nuôi thêm cả T – cậu bạn học cùng lớp có thực trạng đặc biệt quan trọng nhưng học rất giỏi. Mẹ đóng học phí cho T, mua sách vở, quần áo làm tôi nhiều lúc … ghen tị. Nhưng rồi từ từ, tôi quen với điều đó, vì T đã trở thành một người bạn thân cuủa hai chị em tự khi nào. Chúng tôi cùng học chung, cùng ăn chung và thậm chí còn ba đứa còn ngủ chung trên một chiếc giường. Tự khi nào T đã trở thành một thành viên trong mái ấm gia đình nhỏ bé của tôi .
Có lẽ những bài học nhân ái đơn giản và giản dị của mẹ đã chạm đến ngõ ngách xâu xa trong trái tim thơ bé của tôi, nên sau này khi lớn hơn một chút ít, tôi cũng mở màn giống như mẹ. Tất nhiên tôi không hề giúp họ bằng vật chất được, nhưng trái tim tôi khởi đầu nhóm lên ngọn lửa yêu thương. Tôi giữ nó cho riêng mình mà không ai hay, kể cả mẹ. Tôi thấy mình sẽ thật xấu hổ nếu như để cho ai đó biết được bí hiểm đó của mình .
Hồi đó, tôi rất chăm đọc báo Thiếu niên Tiền phong và hay chú ý tới những tấm gương nghèo vượt khó, rồi tôi nhịn ăn sáng một vài hôm, để dành tiền gửi cho họ, chỉ vài nghìn rất ít thôi nhưng so với tôi, việc làm đó rất có ý nghĩa. Tôi không khi nào để lại địa chỉ để mong nhận lại một lời cảm ơn, vì tổng thể những điều đó xuất phát từ tấm lòng của tôi. Rồi tôi cũng không còn thấy ” sợ ” những người ăn xin nữa, bởi tôi biết họ cũng chỉ là con người, có điều không suôn sẻ được như tôi .
Sau này khi bước sinh ra, xa vòng tay cha mẹ, tôi vẫn giữ cho mình tình nhiệt huyết yêu thương và lòng người nhân ái. Tôi vẫn trợ giúp mọi người bằng toàn bộ những gì hoàn toàn có thể với không một toan tính thiệt hơn. Sự trợ giúp không dừng lại ở việc cho người ăn xin một cái gì đó như thời xưa nữa mà nó mang một ý nghĩa khác xâu xa hơn về mặt tình cảm. Lòng nhân ái đôi khi không chỉ là cho đi từ vật chất mà nhiều lúc cũng cần lắm một sự trợ giúp niềm tin. Giá trị của tình người thường biểu lộ qua cái cách mà người ta đối xử với nhau, dù là tình yêu, tình bạn hay bất kể một tình cảm nào .

Tôi là một người may mắn, may mắn hơn rất nhiều người vì tôi không quá giàu mà cũng không quá nghèo. Tôi được đi nhiều, được tiếp cận thế giới với rất nhiều mặt trái, cái mà người ta ít khi tưởng tượng. Bạn tôi nói luôn mơ ước một ngày được tới Paris, thành phố kiều diễm và lộng lẫy. Tôi chỉ cười. Trước đây, khi chưa tới Paris, tôi cũng từng nghĩ về Paris như thế, nhưng khi tới Paris rồi, kí ức đọng lại trong tôi không chỉ là một kinh thành ánh sáng nữa, thay vào đó là những ngõ ngách nghèo nàn với hàng trăm, hàng vạn người ăn xin. Bất cứ nơi nào ở Paris bạn cũng có thể gặp người ăn xin, để rồi bàng hoàng khi những người bạn châu Âu của tôi nói rằng: “Ở châu Âu, ăn xin cũng là một cái nghề kiếm được khối tiền đấy!”.

Tôi chợt nhớ tới những người ăn xin áo rách nát quê mình, họ nghèo, nghèo thật nên mới phải đi ăn xin như thế. Họ cầu mong sự thương hại ( hay tấm lòng nhân ái ) từ người khác. Có lẽ ở Nước Ta, mọi người sẽ nói ” nhìn dần thành quen “, nhưng tôi không biết đã có ai một lần dừng lại và cho họ vài đồng bạc lẻ ? Những đồng bạc lẻ đó sẽ không làm cho những người ăn xin đó giàu hơn, nhưng nó sẽ mang một ý nghĩa khác nếu toàn bộ cùng làm .
Nhiều người hay hỏi làm thế nào để tìm được ý nghĩa của đời sống, tôi thường lặng mình rất lâu, không lẽ nói với họ rằng, hãy bước ra ngoài và dành cho người ăn xin một vài đồng bạc lẻ, nhìn họ rồi hãy nhìn lại chính mình. Khi đó bạn sẽ tìm ra được ý nghĩa của đời sống. Tôi chưa nói với ai điều đó cả nhưng tôi biết mình đã nghĩ rất thật. Cho người khác niềm vui, niềm kỳ vọng, tức là bạn cũng đang tự cho mình một niềm vui và niềm kỳ vọng. Lòng nhân ái chưa khi nào là thừa giữa cuộc sống này cả .
Trên bước đường tôi đi, tôi cũng đã nhận được nhiều tấm lòng từ người khác, có cả những người tôi chưa gặp một lần trong đời mà chỉ tiếp xúc qua những phương tiện đi lại tiếp thị quảng cáo. Khi đọc những bài viết của tôi, họ đã dành cho tôi rất nhiều điều quí báu. Tôi từng ngơ ngác hỏi : ” Sao cô / chú lại tốt với cháu đến như vậy trong khi cô / chú không hề biết cháu là người như thế nào ? ” thì họ nói : ” Cô gái ạ, cháu là một người tốt với một tâm hồn đẹp. Tôi tin vào linh cảm của mình. Tôi giúp cháu vì tôi biết cháu đã giúp nhiều người khác, tôi giúp cháu vì tôi kỳ vọng rằng sau này khi những con tôi bước vào đời, nếu tôi không hề giúp được chúng thì sẽ có những bàn tay khác nâng đỡ chúng “. Và tôi đã bật khóc .
Tôi chưa phải là một người phong phú để hoàn toàn có thể ” nhân ái ” với mọi người bằng vật chất to lớn, toàn bộ những gì tôi hoàn toàn có thể làm được lúc này là cho đi những điều tôi nhận được dù là nhỏ nhoi. Tôi đang nỗ lực điều đó bằng những giá trị ý thức dành cho nhiều bạn trẻ lúc này. Tôi không mong họ trả ơn tôi bằng một điều gì đó, tôi chỉ mong rằng họ sẽ liên tục cùng tôi tiếp nối chặng yêu thương, chặng của những bài học nhân ái từ những điều nhỏ nhoi vụn nhặt nhất giữa đời thường như là rất lâu rồi mẹ từng dạy nó cho tôi .

Viết đến đây tôi bỗng chợt nhớ đến 2 câu thơ đã đọc được đâu đó và cũng xin mượn hai câu thơ này để kết thúc cho bài viết của mình:
Cảm ơn đời đã cho tôi thấu hiểu
Hạnh phúc nhận về là khi biết cho đi

P.S.: Bài viết này là món quà tri ân mà tôi muốn gửi tới mẹ – người đã dạy cho tôi những bài học đầu tiên về lòng nhân ái. Con cảm ơn mẹ rất nhiều!

Vài nét về blogger :

Source: https://vvc.vn
Category: Nhân Ái

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Alternate Text Gọi ngay