Ký ức ngày thu Sài Thành

Sài Thành nơi tưởng như chỉ có hai mùa mưa và khô nhưng mùa thu ở Sài Thành cũng đẹp lắm. Những ai đã ở Hà Nội thì biết rằng mùa thu Hà Nội có mùi hoa sữa thơm nồng nàn, có hương thơm cốm làng Vòng, có dư vị ngọt ngào của mùa hè để lại nhưng mùa thu ở Sài Gòn lại có phong vị và vẻ đẹp riêng. Mùa thu tới, những chiếc lá vàng từ trên cây rụng xuống cùng với những đợt gió man mát, lành lạnh tạo nên một cảnh vật nên thơ trữ tình. Mùa thu tới, Sài Gòn như khoác lên mình chiếc áo mới, sáng sớm ban mai, ánh nắng vàng treo mình trên những cây cổ thụ, hương cà phê bay khắp một vùng trời. Đó là vẻ đẹp mùa thu Sài Gòn.

Tôi, đang rảo bước trên những con đường đầy lá vàng rơi, đi trên con đường quen thuộc hàng ngày bỗng nhiên nhớ lại những kỷ niệm xưa. 10 năm trước, khi tôi vẫn đang còn ở Hà Nội, tôi sống cùng với ba, mẹ và hai đứa em của mình. Chúng tôi thương nhau lắm. Ba đứa đi đâu cũng có nhau, cùng nhau chơi, cùng nhau học, cùng nhau phá phách nhưng có lẽ đó chỉ còn lại là những kỷ niệm ấu thơ. Giờ chúng tôi đều đã lớn, đều có những lựa chọn riêng cho cuộc sống của mình. Năm tôi 23 tuổi, tôi quyết định chuyển vào Sài Gòn sinh sống và làm việc. Sống một mình tại nơi xa lạ, không người thân tôi mới cảm nhận được tình thân quan trọng và thiêng liêng như thế nào. Khi chị em tôi còn ở với nhau, ba mẹ tôi thường xuyên đi công tác xa nhà, hàng ngày tôi dắt em đến trường, chiều về nấu cơm rồi dạy chúng học bài. Chúng tôi gắn bó với nhau như hình với bóng. Tình chị em ruột thịt có lẽ là tình cảm keo sơn nhất bởi đó là tình cảm xuất phát từ sâu thẳm trái tim mỗi người.

Tôi chợt nhớ đến một câu chuyện trong một chương trình truyền hình mà tôi vẫn hay xem, chương trình “ Hát mãi ước mơ”, một chương trình nhân văn, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn với tấm lòng nhân ái và bao dung. Đó là câu chuyện về hoàn cảnh của ba chị em mồ côi cha mẹ. Chị gái lớn trong gia đình đang học lớp 10 tên là My. Ba mẹ của các em đều làm nông. Do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn mẹ em khi sinh em út được 2 tháng đã phải đi làm, nên tăng huyết áp và qua đời. Một mình người cha phải nuôi ba đứa con nhỏ, do làm việc quá sức nên cha em cũng đột quỵ và qua đời. Ba mẹ thì mất sớm vậy nên My phải gánh vác trách nhiệm làm cha và làm mẹ, chăm sóc hai đứa em nhỏ lớn khôn. Hàng ngày, My phải dậy sớm lo cho các em ăn rồi đến trường, mọi vệc lớn nhỏ trong nhà đều do My gánh vác. Đời sống kinh tế khó khăn, ba chị em phải ăn cơm với muối qua ngày, có hôm còn không có gì ăn. My chia sẻ:” Từ xưa mẹ đã bỏ con đi, bây giờ ba cũng bỏ chúng con mà đi nốt. Các em thì còn nhỏ, không có cái ăn, cái mặc, con đau lòng lắm. Con muốn bỏ đi như ba mẹ vậy”. Đến đây, ai cũng xúc động, nghẹn ngào trước lời chia sẻ của cô bé. Em còn quá nhỏ để phải chịu những đau khổ, mất mát như vậy. Tuổi của My,đáng lẽ bây giờ phải được đến trường như bao bạn cùng trang lứa, em nên được vui chơi và học tập theo đúng độ tuổi của mình. Nhưng nào ai ngờ được, cuộc đời xô đẩy khiến em gặp phải bất hạnh như ngày hôm nay.

Nhưng cuộc đời không cho ai tất cả và cũng không lấy của ai tất cả. May mắn thay, em được một người tốt bụng tham gia chương trình” Hát mãi ước mơ” với hy vọng lấy được tiền thưởng giúp em trang trải cuộc sống sau này. Đến với chương trình hoàn cảnh của My thực sự đã làm rung động trái tim của các vị giám khảo, và làm rung động trái tim của những người xem chương trình. Tại cuộc thi em được sự ủng hộ và giúp đỡ của các vị giám khảo, và hy vọng rằng cũng sẽ có nhiều nhà hảo tâm biết đến hoàn cảnh khó khăn của em, ủng hộ và giúp đỡ em vượt qua chặng đường gian nan, khó khăn nhất. Và mọi người cũng tin rằng, My sau này sẽ là một cô gái dũng cảm và kiên cường hơn ai hết bởi em đã có sức mạnh và ý chí thật tuyệt vời.

Qua câu chuyện trên, tôi cũng tin tưởng rằng dù có ở bất kỳ nơi đâu thì tình cảm chị em của chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi và phai nhòa theo thời gian. Bởi tình cảm gia đình là đáng quý và trân trọng nhất. Và cũng để biết rằng trong cuộc sống còn có vô vàn người có hoàn cảnh khó khăn mà họ nên được trân trọng và giúp đỡ

 

 

 

 

 

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM