Em không lẻ loi

Mất ” mẹ ” lần thứ hai

“ Con dại cái mang ” câu nói ấy có vẻ như như rất đúng với gia cảnh của H.. Mẹ bỏ nhà đi từ khi em mới lọt lòng được chín tháng. Ba đắm chìm trong những cơn nghiện ngập, chưa thấy ngày quay đầu trở lại. Hoàn cảnh đẩy đưa, ông bà nội Hân tuy tuổi già sức yếu nhưng đành phải chung vai gánh vác nghĩa vụ và trách nhiệm “ làm cha mẹ ” của năm đứa cháu gái .

Trong căn nhà trọ chật hẹp tại quận 7, bảy miệng ăn cùng chung sống dựa vào gánh tạp hoá nhỏ lẻ của ông bà. Ngày qua ngày, ông bà đã già đi, sức khoẻ trở nên yếu hơn và không thể duy trì hoạt động của hàng tạp hoá. Dẫu biết hoàn cảnh khó khăn, chị em H. vẫn thấy mình còn may mắn, vì ông bà chưa bao giờ có ý bỏ rơi mấy đứa cháu tội nghiệp. Hai chị lớn của H. phải ra đời sớm, kiếm kế mưu sinh phụ giúp ông bà và nuôi các em. Chị Hai xin vào làm công nhân tại khu chế xuất. Đồng lương không nhiều nhặn là bao để nuôi cả gia đình. Trong nhà, H. là em út nhưng là đứa thiệt thòi hơn cả. Vì chí ít mấy chị còn có chút gì đó hình ảnh của mẹ. Riêng em, ngay cả khuôn mặt mẹ như thế nào hay chỉ một kỷ niệm nho nhỏ về mẹ, em cũng không có. Với H., mẹ không ai khác chính là bà nội yêu quý của em. Bà đã nuôi nấng, chăm lo cho H. không khác gì một người mẹ. Em yêu thương bà biết nhường nào.

Bạn đang đọc: Em không lẻ loi

Những ngày thành phố chịu tác động ảnh hưởng nặng nề nhất của dịch bệnh, mái ấm gia đình em gặp vô vàn khó khăn vất vả. Ông nội và chị gái mắc bệnh Covid, cả nhà cầm cự sống nhờ vào tiền trợ cấp rất ít từ phía công ty nơi chị Hai thao tác. Đau đớn hơn cả, sự vô thường của đời sống đã mang người bà của H. ra đi mãi mãi. Bà em mất vì Covid. Phải mất một thời hạn lâu sau, H. mới đồng ý được thực sự bà đã không còn. Người mẹ đã bỏ em đi khi còn thơ bé, nay thêm một “ người mẹ ” – người chăm nom em từ những bước chập chững tiên phong, cũng rời xa em, về cõi vĩnh hằng. Sự hụt hẫng, mất mát này có lẽ rằng là điều H. không thể nào quên trong suốt cuộc sống. Gương mặt non nớt của cô bé ở tuổi mười hai hằn lên nỗi buồn vời vợi, ẩn đâu đó sự sợ hãi. Điều ấy càng rõ ràng hơn qua câu nói của em : “ Em muốn được liên tục đi học, muốn được liên tục ở cùng ông nội và những chị ! ”. Trước sự xấu số em đang gặp phải, điều em khao khát nhất vẫn là hai tiếng “ mái ấm gia đình ” .Món canh chua mẹ nấu

N. tiếp lời : “ Nhưng giờ mất mẹ rồi, tụi con muốn ăn phải tự nấu nhưng chắc như đinh không hề ngon như mùi vị canh chua của mẹ ”. Kể tới đây, N. không kiềm được cảm hứng của mình. Hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má em. Năm nay, N. bước vào tuổi mười sáu. Cái tuổi trăng tròn thời thiếu nữ. Bao nhiêu thay đổi về mặt tâm ý lẫn sinh lý. Hơn ai hết, mẹ là người san sẻ nhiều thứ với con gái ở quy trình tiến độ ẩm ương này. Nhưng dịch bệnh covid – 19 đã lấy đi người mẹ yêu quý của N. vào tháng 8 .
Trước đây, mái ấm gia đình em gồm ba, mẹ, em trai và N.sống chung ở phòng trọ nơi chúng tôi tới thăm. Mẹ N. làm công nhân tại một công ty may. Số tiền lương rất ít không đủ để giàn trải đời sống mái ấm gia đình nên mẹ em phải làm thêm việc làm tạp vụ tại một quán Karaoke vào buổi tối. Ba em là một thợ hồ nhưng việc làm không cố định và thắt chặt. Chỉ khi nào có khu công trình, người ta gọi, ông mới đi. Hoàn cảnh mái ấm gia đình N. khó khăn vất vả về mặt kinh tế tài chính là thế nhưng có vẻ như nghịch cảnh chưa dừng lại ở đó. Ba em không như mong muốn, mắc chứng bệnh mất ngủ kinh niên đã bốn năm nay. Nó khiến cho thần kinh, trí nhớ và sức khoẻ ông sa sút hẳn so với trước đây. Khi đó, đời sống mái ấm gia đình N. dẫu khó khăn vất vả nhưng cả nhà vẫn sum vầy bên nhau với đủ những thành viên. N. và em trai vẫn được đến trường mỗi ngày. Nay, khi mẹ không còn, những thay đổi chắc như đinh sẽ đến với hai chị em N.. Đương thời, mẹ N. là trụ cột kinh tế tài chính chính trong nhà. Giờ thì bao nhiêu nhọc nhằn, lo toan đè nặng lên đôi vai của người cha với sức khoẻ không được tốt. N.chưa thể nào nguôi ngoai nỗi buồn mất mẹ. Khi trò chuyện cùng chúng tôi, em bộc lộ rõ sự lo ngại, nét sợ hãi trên khuôn mặt .
Là chị cả trong nhà, N. đã mở màn hiểu được trách nhiệm của mình trong những năm tháng sắp tới. Em san sẻ với chúng tôi rằng em chỉ muốn liên tục được đi học. Con đường đến với ĐH là con đường duy nhất để em hoàn toàn có thể làm tốt vai trò một người con, một người chị sau này .” Em nhớ ba lắm ”

“Chị ơi, em nhớ ba em lắm…”
Đó là tất cả những gì chúng tôi được nghe qua cuộc trò chuyện với em H., đang học cấp 2 tại quận Gò Vấp.

Đến thăm mái ấm gia đình, chúng tôi được biết rằng hiện em đang sống riêng cùng với mẹ và em gái ở mái ấm gia đình nhà nội. Mẹ em hiện đang là một giáo viên mần nin thiếu nhi. Đợt đại dịch vừa qua, cả mái ấm gia đình em không may đã mắc phải Covid-19, điều đáng buồn là ba em đã không qua khỏi vào ngày 17 tháng 9 vừa mới qua .
Khi được hỏi về đời sống hiện tại của mái ấm gia đình, H. cho chúng tôi biết trước kia ba em là nguồn thu nhập chính của cả mái ấm gia đình. Mẹ em làm mỗi tháng chỉ được tầm từ 5 đến 7 triệu nên sau khi ba mất, mái ấm gia đình em hiện tại đang rất khó khăn vất vả. Mẹ em phải một mình khó khăn vất vả gồng gánh hai đứa con nhỏ trên vai, vừa làm mẹ và thay luôn nghĩa vụ và trách nhiệm phần làm cha với khoảng chừng lương rất ít ấy .
Khi chúng tôi hỏi về ba em, em thật lòng san sẻ với chúng tôi “ Chị ơi, em nhớ ba nhiều lắm. Em nhớ ba thường hay chở cả nhà đi chơi vào chiều chủ nhật. Đi chơi mát và được uống trà sữa. Cứ mỗi chủ nhật đến em lại cảm thấy nhớ thói quen này ” .

“Vậy điều mà em mong muốn ở hiện tại là gì?” – Tôi hỏi em.
“Em muốn được ba đưa cả nhà đi chơi như trước đây ạ”- Em trả lời.

Những lần ba đưa đi học

Vào thời điểm dịch bệnh căng thẳng, hàng nghìn người ở TP. HCM nhiễm bệnh mỗi ngày, và không may, cả gia đình em T cũng trong số đó. Được một thời gian, “cơn bão” COVID dần vào thời điểm ổn định, tưởng chừng sẽ có một tia hy vọng thì đúng lúc đó người ba yêu dấu của em qua đời.

T là học viên cuối cấp của một trường trung học cơ sở ở Quận 5, TP. HCM. Gia đình em đã từng gồm ba, mẹ, T, và anh trai em, sống cùng nhau tại nhà bà nội em ở Q. 10 .
Sau khi ba mất, mặc dầu phải đương đầu với nỗi đau, mẹ em vẫn nỗ lực kiềm chế xúc cảm, động viên an ủi những con. Mẹ em trở thành người duy nhất nuôi dưỡng, chăm sóc cho đồng đội T với đồng lương 5 triệu đồng từ việc làm công ở vựa cá .
Thỉnh thoảng, T lại nhớ về những lần ba đưa đón em đi học. Có những buổi tối muộn ba phải chờ em rất lâu trong sự căng thẳng mệt mỏi, nhưng ba không hề phàn nàn. Càng nhớ ba thì em lại càng thương mẹ, thương những khó khăn vất vả mà giờ đây mẹ phải một mình gồng gánh để chăm sóc cho em và anh trai nên người. Đau thương, khó khăn vất vả chồng chất trên con đường học tập và tương lai của em. Nhưng T. không bỏ cuộc. Em tham vọng được liên tục theo đuổi con đường học vấn với tiềm năng đỗ vào Đại học Ngoại thương để sau này hoàn toàn có thể giúp sức mẹ. Mong muốn lớn nhất của em giờ đây có lẽ rằng là sức khỏe thể chất của mẹ để cùng mái ấm gia đình vượt qua được khó khăn vất vả lần này .

Source: https://vvc.vn
Category: Từ Thiện

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM