Những chú lính chì của hoạt động tình nguyện tại xã Thành Sơn

“Reng!Reng!Reng!!!!!!!!……”

Tuổi trẻ của bạn đã trải qua như thế nào? Hạnh phúc? Vui vẻ? Hay là những tháng ngày tươi trẻ? Dù tuổi trẻ bạn đã làm những gì, bạn cười ra sao, thì nó vẫn là những hồi ức bạn tạo ra.  Đáng để lưu giữ, đáng để gọi đó là một phần trong thanh xuân tươi đẹp của chính mình của ta ngày hôm nay.

Thành Sơn 11/2019!

Khởi hành. Một đoàn người tầm hai mươi tình nguyện viên suất phát từ thành phố Nha Trang, trải qua 2h30 phút, vượt 108 cây số để có mặt tại trường tiểu học Thành Sơn lúc 9h30 phút  sáng. Bắt đầu cuộc hành trình mười ngày “Chăn ấm”,  trong cái tiết trời hơi se lạnh ngày vào đông. Tại vùng đất phủ lắm sương trần khiến chúng tôi không ấm hơn là  mấy dưới ánh mặt trời lấp ló sau cành phượng  mong manh đung đưa trong cơn gió mùa. Thành Sơn_ nơi khỉ ho cò gáy, không chút hơi ấm, không giàu tài nguyên hay nơi có cuộc sống sung túc. Chúng tôi những người tình nguyện  đến đây  không để hưởng thụ kỳ nghỉ đông mà là mang trái tim ấm, bàn tay hồng đến giúp cho đồng bào máu mủ đón một cái tết vẹn tròn hơn.

Vùng đất nơi Thành Sơn sinh ra.Trước đây, huyện Khánh Sơn và thành phố Cam Ranh ngày nay vốn cùng một đơn vị hành chính và là một phần đất của Khánh Hòa và Ninh Thuận. Trải qua nhiều lần phân định ranh giới hành chính đã có sự thay đổi. Năm 1985, chính phủ quyết định tách huyện Cam Ranh thành hai huyện: Huyện Cam Ranh và huyện Khánh Sơn như ngày nay. Khi đó, Huyện Khánh Sơn gồm có 4 xã: Ba Cụm, Sơn Hiệp, Thành Sơn, Trung Hạp. Sau đó, lại phân chia các xã thành xã Ba Cụm Bắc và xã Ba Cụm Nam (từ xã Ba Cụm); xã Sơn Trung và thị trấn Tô Hạp (từ xã Trung Hạp); xã Sơn Hiệp và xã Sơn Bình( từ xã Sơn Hiệp); xã Thành Sơn và xã Sơn Lâm (từ xã Thành Sơn).

Thành Sơn trong tôi khác lạ! Nơi đây ngoài con đường bê tông kéo dài lên tận đèo theo chủ trương xây dựng của Nhà Nước, thì mọi thứ vẫn còn đơn sơn và cũ kỹ. Dọc hai bên đường là những ngôi nhà bằng bùn, kiêng cố hơn là vài tấm gỗ che chắn. Thi thoảng, chúng tôi lại được thấy vài căn được xây cất đàng hoàng bằng gạch đá, xi măng. Không cổng rào, không tường thành như những ngôi nhà bình thường dưới phố. ở đây chúng được phân định ranh giới bằng hàng rào cây dâm bụt hay vài cây đào to. Các bà, các mẹ, và  nhiều trẻ em tụ tập trước nhà, bàn ra tán vô rôm rả. Nhưng  khi thấy chiếc xe hồng  đi ngang qua họ không quên gửi một nụ cười thân thiện và vẫy tay chào. Thật cảm động!

Những ngày đầu tiên của hoạt động thiện nguyện “Chăn ấm”. Chúng tôi được sắp xếp cư trú tại trường tiểu học của xã. Ngôi trường được trang hoàng và quét dọn khá sạch sẽ và tươm tấp. Tuy nhiên, với một ngôi trường cũ nhiều năm thì nơi đây khá xộc xệch. Mái nhà đã có vài ô cửa sổ nhỏ bất đắc dĩ có thể nhìn thấy cả trời sao về đêm. Sân trường thì đầy lỗ voi, lỗ gà chỉ cần cơn mưa nhẹ cũng làm mặt đất trở thành bãi bùn nhão nhẹt. Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho những ngày sắp tới.

Ngoài việc phát quà, trao chăn ấm, lương thực thực phẩm, cắt tóc và dạy học cho các em nhỏ. Chúng tôi đã có những hoạt động phát sinh khi thấy được đời sống bà con mình nơi đây. Ba ngày trôi qua khá nhanh với những hoạt động liên tục với tần suất làm việc nhiệt tình. Chúng tôi đã hoàn hành xứ mạng trao gửi những phần quà khuyên góp được và thăm hỏi hết những hộ gia đình đặc biệt khó khăn trong xã. Những em nhỏ cũng được các anh, các chị hô biến tạo nhiều kiểu tóc “thần sầu” dở khóc dở cười. Nhưng nhìn chung tất cả đều hài lòng với tài múa kéo của những đôi bàn tay nghiệp dư ấy.

                       

Những chú lính chì chăm chỉ hiện kế hoạch bổ sung. Nhiệm vụ  đầu  là trồng cây. Hầu hết bà con ở đây còn phụ thuộc và làm nương rẫy nhiều. Họ chặt cây,  lập rẫy  trồng hoa màu hay cây ăn quả khá phổ biến. Sau khi làm việc và nhận được sự đồng thuận, giúp đỡ của xã đoàn chúng tôi bắt tay  ngay kế hoạch trồng 10km cây rừng. Chủ yếu là dòng cây bạch đàn. Vì môi trường này khá thích hợp, dễ trồng mà còn mang lại nguồn lợi về ngược phẩm. Vì môi trường dất khô cằn lại nhiều đá, nên quá trình trồng cây khá vất vả và nhiều thương tích cho một số bạn. Thay vào đó, chúng tôi đã hoàn thành xong sau ba ngày với các anh dân quân xã. Một thành quả đáng  mong đợi và tự hào.

Làm sạch các kênh nước. Bởi không chỉ có rừng mà khu vực xã sau khi được xây dựng đường bê tông đã có luôn kênh nước. Với mục đích tránh  nước ngày mùa về không bị tràn nhà dân. Nhưng vấn nạn  rác thải, đã làm mục tiêu chung không để thực hiện tốt như mong đợi.Thói quen vứt rác lung tung xuống  kênh, mương cho tiện tay. Ngày nay rác đã bao kín con mương,  khi nước về cuốn theo,  gây bích tắt. Chính vì vậy, nhiệm vụ tiếp theo của đội tình nguyện là vét 5km mương. Công tác này không quá khó khăn nhưng lại lưu giữ hương thơm rất dài, khiến chị em trong đội phải khóc thét mọi người ạ. Cực khổ, vất vả  nhưng chúng tôi luôn nở nụ cười, cố gắng hoàn thành công việc theo đúng chỉ tiêu vặt sẵn.

Mái ấm tri thức được xây bằng sự yêu thương. Còn hai ngày nữa là chúng tôi hoàn thành xứ mệnh tại nơi đây. Vì thế ngày tiếp theo chúng tôi quyết định tu sửa lại trường học. Chúng tôi chia làm hai nhóm, một sửa mái, hai vác đá về tráng lại sân trường. Không may thay vì công việc nhiều chúng tôi đã không hoàn thành kiệp. Và cả đội đã có một quyết định khác xa so với kế hoạch ban đầu. Cả đám  ở lại thêm một ngày để giúp các em nhỏ có được ngôi trường khang trang hơn.

Ngày trở về của đội tình nguyện Thanh Sơn, cả đám lọ mọ thu xếp để mai quay về thành phố sớm. Bỗng chúng tôi phát hiện ánh sáng lập lòe cùng vài tiếng gọi thất thanh. Các anh chị cán bộ xã cùng bà con đã tụ tập trước sân trường. Trên tay anh xã trưởng là chiếc bánh kem. Anh bảo mừng sinh nhật ngôi trường mới. Mừng sự đổi mới nơi đây và cũng là lời cảm ơn của bà con đến cả đội. Chẳng hiểu vì con gió vừa ùa qua. Hay những lời không hoa mĩ  kia đã làm cảm động trái tim cả đội. Chúng tôi ôm nhau òa khóc,  ôm luôn anh xã trưởng, cứ thế mà khóc thúc thích mãi. Chính vào cái thời khắc ấy tôi mới biết cho đi sẽ nhận lại, nhận lại rất nhiều.

“Sống trên đời sống cần có một tấm lòng

Để làm gì em biết không?

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi

Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông

Ôi trái tim dang bay theo thời gian”

(Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn)

Đấy những câu hát cả đoàn đã râm ran hát mãi trên chuyến xe rời cái làng quê lấy. Chúng tôi chỉ rời đi thôi, chứ chưa bao giờ quên. Quên làm sao được những tháng năm rực rỡ ấy. Quên làm sao được cái gọi là thanh xuân. Trái tim tình nguyện, dòng máu lạc hồng sục sôi, chảy đều nhịp nơi thân thể này!

 

 

 

 

 

 

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM